Chương 10: Kỹ nghệ sex hiện nay ở Trung
Quốc
Chương này là phần đọc thêm về thực trạng
buôn bán dâm hiện nay ở Trung Quốc, vốn là phần hoàn toàn không được đề cập ở 9
chương trước
Ngay sau khi nắm quyền lực năm 1949, Đảng
Cộng sản Trung Quốc đã tiến hành nhiều đợt công khai xóa bỏ nạn mua bán dâm
khỏi Trung Hoa Đại lục trước thập niên 1960. Kể từ khi chính quyền nới lỏng
kiểm soát xã hội đầu thập niên 1980, nạn mua bán dâm ở Trung Hoa Đại lục không
những đã trở nên nhìn thấy rõ ràng hơn mà còn có còn có thể tìm thấy khắp nơi
khắp các vùng nông thôn và thành thị. Dù chính quyền đã có nỗ lực, nạn mua bán
dâm hiện đã phát triển đến một mức độ là một ngành liên quan đến nhiều người và
tạo ra một doanh số đáng kể.
Nạn mua bán dâm cũng trở thành liên hệ với
một số vấn đề, bao gồm tội phạm có tổ chức, tham ô chính quyền và các bệnh lây
qua đường tình dục. Ví dụ, một quan chức Đảng Cộng sản Trung Quốc là một người
đứng đầu một đợt chống tham ô của một tỉnh đã bị cách chức khi ông bị bắt quả
tang đang ngủ trong một khách sạn với một gái bán dâm người Nga. Hàng năm, sự
nghiệp của hàng ngàn phụ nữ Nga kết thúc bằng con đường hành nghề bán dâm tại
Trung Quốc.
Các hoạt động liên quan đến mua bán dâm ở
Trung Hoa Đại lục có các đặc điểm, nơi chốn và giá cả muôn hình muôn vẻ. Những
người bán dâm có gốc gác và thuộc nhiều giai tầng của xã hội. Phần lớn họ là nữ
giới, dù những năm gần đây đã nổi lên nam giới bán dâm. Nơi mua bán dâm thường
là các khách sạn, phòng karaoke và các viện chăm sóc sắc đẹp.
Thành phố Đông Quản, tỉnh Quảng Đông, miền
nam Trung Quốc được coi là kinh đô sex ở Trung Quốc. Theo tờ South China
Morning Post của Hồng Kông, tại đây có từ 500.000-800.000 người, tương đương
10% dân số Đông Quản, hoạt động trong nghề mại dâm. Giá mỗi lần đi khách của
gái mại dâm là 75 nhân dân tệ. "Nhiều bà vợ cảm thấy lo lắng bất kỳ khi
nào chồng đi công tác tới Đông Quản. Thật là đáng hổ thẹn" - cựu bí thư thành
phố Liu Zhigeng từng thừa nhận hồi năm 2009. Nhằm xóa bỏ hình ảnh dơ bẩn của
thành phố, giới chức Đông Quản đã mở cuộc tấn công, đóng cửa hàng loạt nhà chứa
mini. Báo chí địa phương đã ca ngợi nỗ lực nhằm đổi mới thành phố Đông Quản.
Hãng tin Yangcheng Evening News trích lời một blogger nói rằng chiến dịch là
"một cái tát nhằm vào mặt những người phỉ báng Đông Quản". Tuy thế
đây chỉ là một chiến dịch "nửa vời", vẫn có những gái mại dâm cho
biết cơ sở của họ đã không bị động đến
Trong khi chính phủ Cộng hòa Nhân dân
Trung Hoa đã áp dụng các biện pháp cứng rắn đối với những người tổ chức, môi
giới mua bán dâm, thì chính quyền vẫn do dự trong việc xử lý pháp luật đối với
những người mua dâm, đôi khi xử lý họ như tội phạm nhưng đôi khi lại như những
người có đạo đức xấu. Kể từ khi tệ nạn mua bán dâm tái xuất hiện vào thập niên
1980, các cơ quan chính quyền đã phản ứng lại bằng cách sử dụng hệ thống pháp
luật thông qua các hoạt động thường nhật của các cơ quan như toà án và cảnh
sát. Thứ nữa, chính quyền cũng chỉ đạo các đợt ra quân do cảnh sát lãnh đạo
dưới hình thức kỷ luật xã hội.
Nhiều đợt truy quét được tiến hành quyết
liệt. Ví dụ tháng 5-2010, chỉ trong một đêm, cảnh sát đã đột nhập và bắt giữ
557 gái gọi núp bóng tiếp viên tại 4 hộp đêm lớn nhất Bắc Kinh. 4 hộp đêm sau
đó đã bị đình chỉ hoạt động trong vòng 6 tháng. Đầu tháng 4-2010, cảnh sát cũng
đã kiểm tra và đóng cửa hơn 400 tụ điểm giải trí, trung tâm massage và các
salon tóc không có giấy phép kinh doanh trên địa bàn quận Triều Dương. Cảnh sát
cho biết sẽ không dung túng bất kỳ hình thức giải trí nào tổ chức và tiếp tay
cho tệ nạn mại dâm, cũng như sẽ tăng cường các cảnh sát mặc thường phục để dọn
dẹp những ổ mại dâm trá hình, gây nhức nhối xã hội.
1. Thâm nhập "kinh đô" sex ở
Trung Quốc:
Không có biển hiệu nào bên ngoài một nhà
thổ bất hợp pháp ở trung tâm "thành phố tội lỗi" của Trung Quốc. Chỉ
có một lối đi hẹp, 2 cổng bằng sắt và một má mì tên là Crow.
Bên trong, tại tầng trệt của căn biệt thự
5 tầng, 6 gái mại dâm đi tất bó sát và tô môi son đỏ nằm dài trên ghế sofa, ăn
mì sợi dưới ánh đèn neo màu hồng xanh nhạt.
Những quán đèn mờ nằm san sát ở Đông Quản
"Cảnh sát sẽ không làm phiền
bạn", má mì Crow cho biết và đưa ra giá 300 Nhân dân tệ (50 USD) cho một
đêm vui vẻ.
Đây là Đông Quản, một thành phố công
nghiệp bùng nổ nằm ở châu thổ sông Pearl với dân số khoảng 7 triệu người và
được biết tới là "kinh đô" sex của Trung Quốc. Chỉ cần có tiền, mọi
thứ ở đây đều có thể.
Các ước tính về quy mô và phạm vi của
ngành công nghiệp sex ngầm ở Đông Quản là không thể tưởng tượng được.
Có từ 500.000 - 800.000 người, tương đương
10% dân số Đông Quản, hoạt động trong nghề lâu đời nhất thế giới, theo tờ South
China Morning Post của Hồng Kông.
Khoảng 300.000 gái mại dâm - người địa
phương thường gọi là "các kỹ thuật viên" - được tin là hành nghề
trong hàng nghìn quán mát-xa bên đường, các khách sạn hạng sang, các spa và các
quán bar-karaoke thắp đèn neon ở Đông Quản.
"Nhiều bà vợ cảm thấy lo lắng bất kỳ
khi nào chồng đi công tác tới Đông Quản", cựu bí thư thành phố Liu Zhigeng
từng thừa nhận hồi năm 2009. "Thật là đáng hổ thẹn"
1001 lý do dấn thân vào con đường mại dâm
Trên tầng 2 của quán bar karaoke KTV ở
Đông Quản, 2 tiếp viên ăn mặc đẹp giới thiệu hàng chục cô gái cho các khách
làng chơi. Ít nhất 1 người có vẻ như dưới 18 tuổi.
Với giá 300 Nhân dân tệ, các cô gái sẽ
phục vụ suốt một đêm gồm hát karaoke, uống bia, rượu và thuốc lá Thổ Nhĩ Kỳ.
Với giá 1.200 nhân dân tệ, khách làng chơi có thể vào phòng nghỉ khách sạn với
các gái mại dâm.
Có tới 300.000 gái mại dâm cùng hành nghề
ở Đông Quản
"Tôi đã kết hôn và có 1 con trai 22
tháng tuổi", một gái mại dâm 28 tuổi mới bắt đầu làm tại câu lạc bộ được 3
ngày và chỉ tiết lộ tên là Luo cho biết. "Chồng và bố mẹ đều không biết
tôi làm ở đây".
Luo cho hay cô hành nghề mại dâm sau khi
thua bạc tại Macau với số tiền lên tới trên 100.000 USD.
"Tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi
sẽ rời nơi này sau khi kiếm được 20.000-30.000 Nhân dân tệ và có thể sẽ quay
trở lại sòng bạc và tìm cách kiếm lại số tiền đã mất", Luo nói tiếp.
Một cô gái từ tỉnh Giang Tây tên là Tong
nói bạn trai cô đã lừa cô vào quán bar KTV để đổi lấy công việc tại một nhà máy
giày gần đó.
"Tôi không biết nghề này hoạt động ra
sao cho tới khi dấn thân vào", Tong cho biết và khẳng định cô 19 tuổi,
nhưng vẻ ngoài chỉ khoảng 15 hoặc 16 tuổi.
Những câu chuyện tương tự được kể khắp
thành phố và trong một quán mát-xa bên đường, nằm đối diện với một nhà máy sản
xuất khóa. Trong quán, 3 cô gái nằm dài trên chiếc ghế sofa đặt dưới 3 bông hoa
hồng giả được dán vào tường. Một chiếc tivi nhỏ nhằm ở góc phòng chiếu hình ảnh
từ camera giám sát từ tầng 2, nơi các bài mát-xa đặc biệt đang được ghi hình.
Ling Ling, cho biết cô trong độ tuổi 20,
tới từ một ngôi làng ở ở Quý Châu, tỉnh nghèo nhất Trung Quốc, để làm việc trong
một nhà máy chế tạo đồ chơi.
Tuy nhiên, thay vào đó cô quyết định làm
việc tại phòng mát-xa để kiếm nhiều tiền hơn. "Tôi không có lựa chọn nào
khác. Tôi phải hỗ trợ gia đình", cô nói.
Một gái mại dâm khác, tên Juan, cho hay cô
buộc phải hành nghề mại dâm sau khi ông chủ tại nhà máy da giày bỏ trốn cùng
với tiền lương của công nhân.
"Tôi thích làm việc trong nhà máy
giày. Ít nhất ở đó tôi có thể kiếm tiền bằng đôi bàn tay. Nhưng ở đây, tôi phải
làm điều đó với cơ thể mình", Juan nói.
Truy quét theo kiểu "nửa vời"
Nhằm xóa bỏ hình ảnh dơ bẩn của thành phố,
giới chức Đông Quản giờ đây đang mở cuộc tấn công vào ngành công nghiệp sex.
Một chiến dịch tuyên truyền mới đặt mục
tiêu biến thành phố chế tạo thành một trung tâm đa dạng và văn hóa.
"Khi tới Đông Quản, điều đầu tiên mà
tôi nhận thấy là cuộc sống của người dân địa phương gắn liền với văn hóa truyền
thống", giọng thuyết minh đọc trong một bộ phim quảng cáo về Đông Quản do
kênh Discovery sản xuất và được phát sóng trên khắp Trung Quốc. "Thành phố
có vẻ đẹp cổ điển, truyền thống văn hóa đa dạng và hiếu khách".
Các lực lượng an ninh cũng đang vào cuộc,
cố gắng dẹp nạn mại dâm khỏi đường phố ở Đông Quản với một chiến dịch truy quét
nhằm vào ngành công nghiệp vốn đã bị cấm kể từ năm 1949.
Hồi tháng trước, thị trường sex "New
Generation" ở ngoại ô Đông Quản đã trở thành quận đèn đỏ mới nhất bị cảnh
sát địa phương hỏi thăm.
Còn ở thị trường tự do, các nhà chứa mini
giờ đây đã bị bỏ trống. Hàng chục căn phòng đã ngừng hoạt động và cơ quan công
an đã dán niêm phong trên các cánh cửa kim loại, nơi các gái mại dâm từng lảng
vảng.
"Họ đã đóng cửa nhà thổ tối
qua", một tú bà địa phương phàn nàn. "Thông thường, chúng tôi tính
phí bạn 2 cô gái với giá 150 Nhân dân tệ."
Ngành công nghiệp sex của Đông Quản giờ
đây có thể đỡ "lộ liễu" hơn trước kia nhưng trên thực tế nhiều gái
mại dâm vẫn hoạt động bên trong các nhà chứa ngầm vốn mở cửa bí mật cho những
khách quen.
Báo chí địa phương đã ca ngợi nỗ lực nhằm
đổi mới thành phố Đông Quản. Hãng tin Yangcheng Evening News trích lời một
blogger nói rằng chiến dịch là "một cái tát nhằm vào mặt những người phỉ
báng Đông Quản"
Nhưng khi được hỏi về chiến dịch của thành
phố nhằm xoá bỏ nạn mại dâm, các "kỹ thuật viên" tại các quán mát-xa
lại đưa ra ý kiến trái ngược.
"Tôi đã nghe nói về các chiến dịch
truy quét gần đây. Nhưng cảnh sát không làm phiền chúng tôi", Ling Ling
nói.
2. Phố mại dâm giáp biên giới Việt Nam
Từ cửa khẩu Tân Thanh (Lạng Sơn), đi qua
cửa biên phòng Trung Quốc khoảng 200m là khu mậu biên cửa khẩu của thị trấn Pò
Trài. Đó là 3 dãy nhà 2 tầng song song nhau được đặt tên theo ký tự ABC. Ở đó
mặt trong của 2 dãy nhà từ số A12 đến A36 và từ B12 đến B36 là phố mại dâm mà
người Trung Quốc gọi là "chợ gái Việt".
Đầu chợ là hàng chục bàn bia đặt giữa lối
đi vắng tanh. Quý, một thổ địa cho biết ban đêm mới "họp chợ" đông
đúc, dân chơi ở Bằng Tường đổ về đây tìm gái. Đi sâu vào trong, dãy phố trông
giống như một chung cư. Ở mỗi tầng trệt khoảng 4x4m có ít nhất 4 cô gái, ăn mặc
tươi mát ngồi song song nhau, hướng mặt ra đường. Cô nào cũng cầm trên tay một
chiếc khăn, chăm chỉ thêu trông rất nhàn hạ. Dưới cái lạnh 5°C, các cô vẫn hở
đùi, khoe gần hết ngực.
Thấy có khách, cô "tổ trưởng tổ
thêu" cất tiếng Trung Quốc mời chào. Quý đáp trả bằng tiếng Trung Quốc:
"Ông chủ tôi là người Việt, có tiếp không?". Cô "tổ trưởng tổ
thêu" lộ vẻ thất vọng, nói bằng tiếng Việt: "Chúng em không được phép
tiếp người Việt ạ". Thấy khách bước vào, cô "tổ trưởng tổ thêu"
xua tay khẩn khoản: "Mấy anh ơi! Em cũng muốn tiếp mấy anh nhưng cảnh sát
sẽ bắt đấy. Anh đi ra nhanh kẻo bọn ma cô trông thấy".
Qua sự giới thiệu của Mế Trang, người Gia
Lai lấy chồng Trung Quốc từ thuở 20, khách gặp cô Hồng từng làm chủ chứa khu
"chợ gái Việt". Bây giờ Hồng chuyển sang bán đồ chơi kích dục. Hồng
cho biết, luật pháp Trung Quốc cấm kinh doanh mại dâm, nhưng những khu kinh tế
mậu biên như Pò Trài, chính phủ "mắt mở mắt nhắm" với điều kiện: gái
mang quốc tịch Việt Nam. Khách chơi là đàn ông Trung Quốc, là đàn ông nước
ngoài, trừ đàn ông Việt Nam. Một số gái mại dâm Trung Quốc bị lực lượng phòng
chống tệ nạn xã hội truy quét đã chạy về Pò Trài làm chứng minh thư giả quốc
tịch Việt Nam để hành nghề.
Trong quá trình kinh doanh, nếu để xảy ra
mất an ninh trật tự sẽ bị phạt rất nặng. Điều kỳ lạ là ban quản lý khu mậu biên
cấp giấy phép kinh doanh gái hẳn hoi, có đóng thuế môn bài hàng năm, thuế hóa
đơn hàng tháng, thuế an ninh hàng ngày, nhưng để xảy ra lùm xùm là chủ chứa
phải hầu tòa vì tội Chứa gái. Người gìn giữ "kỷ cương luật pháp" ở
khu chợ gái Pò Trài không phải là cảnh sát mà là… ma cô. Ma cô thu tiền thuế
ngày (gọi là tiền an ninh), thuế tháng, thuế năm của các chủ chứa rồi đóng cho
cơ quan chức năng. Những tranh chấp của cư dân chợ gái đều được các ma cô xử
theo luật… giang hồ. Gái giành khách, khách giành gái, quỵt tiền, quỵt nợ đều
được ma cô xử bằng nắm đấm.
Khi có gái mới nhập chợ, ma cô có quyền
"nếm" thử miễn phí. Gái vi phạm luật giang hồ, ma cô túm đầu lôi vào
phòng lột truồng rồi tra tấn. Ở đây không tra tấn bằng dụng cụ gây đau đớn mà
bị kích thích đến phát điên. Dụng cụ là những đồ chơi kích dục. Họ thay nhau
dùng dụng cụ kích dục suốt 24h, khi thả ra cô gái không còn sức để hé mí mắt.
Có người liệt hai chân suốt cả tuần. Có người hóa điên thật như trường hợp của
Đài, quê ở Hải Phòng.
21 tuổi, Đài là "hoa khôi" của
B25 nên đắt khách. Sau khi chia 40% tiền đi khách cho chủ chứa, cô vẫn còn giữ
được hơn 1.000 tệ mỗi ngày. Tuy nhiên, Đài vẫn thiếu tiền mua ma túy cho mình
và người yêu (cũng là dân Hải Phòng) ăn bám. Những ngày mưa gió vắng khách, Đài
phải vay tiền chủ chứa với mức lãi 100%/ngày. Hầu hết chủ chứa ở Pò Trài đều
kiêm nghề cho vay nặng lãi. Tháng 2/2012, khi số nợ lãi nhập vốn lên đến 10.000
tệ, Đài rủ người yêu trốn lên Bằng Tường. Chủ chứa báo cho ma cô, 2 ngày sau
Đài bị lôi về. Sau 2 ngày "tra tấn", khi được thả, Đài trở thành
người điên. Bất kỳ ai chạm vào người, cô cũng lăn quay ra đất uốn éo, rên rỉ
như ma nhập. Người yêu phải cõng cô về Việt Nam chữa trị.
Hồng khẳng định, ở khu Pò Trài không có
"lầu" nào nhốt gái bắt buộc đi khách cả. Chỉ có những gái mượn nợ rồi
quỵt không chịu trả mới bị ma cô xử tội, buộc đi khách để trả nợ. Nếu vô tội mà
bị nhốt, chỉ cần gái la hoảng một tiếng là ma cô xuất hiện phân xử ngay.
Tại Pò Trài mua bán gái là chuyện thường
tình. Có kẻ đem người yêu từ Việt Nam sang bán vào "lầu", nhưng đa
phần là các cô gái đồng ý. Từ "bán" có nghĩa là ứng tiền trước rồi
hành nghề trả nợ sau. Tuy nhiên, khi va vào nợ với mức lãi 100%/ngày, hiếm có
cô gái nào thoát nợ. Một gái mới nhập "lầu", chủ thường cho vay tiền
để mua phấn son, quần áo. Sau vài tuần làm việc, thấy "đồng nghiệp"
chơi ma túy, gái mới tập tành. Thế là nợ chồng nợ, phải trốn. Biên giới chỉ
cách 200 m nhưng hầu hết con nợ không muốn về Việt Nam mà đi sâu vào đất Trung
Quốc đề rồi chìm ngập trong vũng bùn nhơ nhớp.
Khách đến tìm gái Pò Trài, ngoài giới ăn
chơi trác táng, giới kinh doanh xả xui còn có không ít nông dân nghèo không vợ.
Sau vài lần đến tìm gái, những nông dân này trở nên mê đắm. Chỉ cần có thế, gái
vờ khóc, thỏ thẻ bảo: "Anh tìm tiền chuộc em về làm vợ đi". Một gã
khờ sẽ về nhà bán ruộng vườn đi chuộc gái bởi cô gái sẽ thỏa thuận với chủ, số
tiền gọi là chuộc ấy sẽ chia theo tỷ lệ gái 6, chủ 4.
Giá chuộc một cô gái không dưới 4 cây
vàng. Sau khi giao tiền chuộc cho chủ, gái khăn gói đến nhà "chồng"
làm "bà chủ". Mặc cho "chồng" lam lũ cày xới ngoài đồng,
gái nằm khểnh thoa son trát phấn, rống karaoke suốt ngày. Chỉ cần
"chồng" nói nặng một tiếng, gái có cớ xách giỏ trở về "lầu"
cũ. Nếu chồng tìm đến, bà chủ lại ra giá chuộc. Có khi theo thỏa thuận của gái,
chủ bán một lúc cho 2-3 ông "chồng". Những phi vụ đó như thế, gái gọi
là làm "hàng quay".
Thi trốn gia đình mò sang Pò Trài từ lúc
13 tuổi. Lúc mới sang, Thi xin rửa chén bát cho các hiệu ăn chỉ để có bữa cơm
hàng ngày. Khi rảnh, Thi thường lân la sang khu chợ gái Việt làm việc vặt cho
các gái để xin tiền bo. Hồng thương tình nhận Thi làm con nuôi đem về
"lầu" ở. Hàng ngày Thi chẳng làm gì cả. Một lần nọ, Hồng phát hiện
Thi ăn cắp tiền của khách. Nổi điên, Hồng đánh con gái nuôi một bạt tai. Thi bỏ
nhà đi cả tuần. Hồng đi tìm thì trông thấy Thi ngồi đón khách ở một
"lầu" khác.
Hồng gọi Thi về và từ đó Thi trở thành gái
chuyên nghiệp. Với gái, Hồng ăn chia tiền khách 6/4. Nhưng với con gái nuôi,
Hồng để cho Thi lấy trọn tiền. Vốn xinh đẹp nên Thi rất đắt khách. Năm Thi 17
tuổi, trong số khách thường lui tới có A Lọ là một đại gia nuôi trồng thủy sản.
A Lọ đã có vợ nhưng mê đắm Thi đến nỗi đêm nào anh ta cũng đi ôtô đến. Thi bàn
với Hồng nạo tiền A Lọ. Một lần A Lọ đến chơi, Thi khóc than bảo muốn thoát
kiếp làm gái nhưng nợ Hồng 10 cây vàng.
A Lọ bỏ ra 10 cây vàng xin chuộc Thi ngay.
A Lọ mua một căn nhà ở Nam Ninh cho Thi ở. Từ ngày làm "vợ" A Lọ, mỗi
tuần Thi gửi về cho Hồng rất nhiều tiền, vàng và nữ trang. Thi còn rủ rê A Lọ
chơi ma túy. Lâu lâu, Thi kiếm chuyện gây sự, rồi trốn A Lọ về Pò Trài với
Hồng. A Lọ lại đánh xe tới đón về. Mỗi lần đi đón, Hồng lại bảo A Lọ bỏ 4 cây
vàng ra chuộc. Sau 2 năm làm "chồng", tài sản của A Lọ chỉ còn con số
không, thế là Thi về "lầu" ở luôn với Hồng. A Lọ tức giận cho người
đến quậy.
Thi trốn về Việt Nam chờ yên mới mò qua.
Từ phi vụ của Thi, gái Pò Trài rủ nhau "chơi chiêu" muốn hoàn lương
làm vợ nhưng không có tiền chuộc. Khu chợ gái Pò Trài bây giờ có hẳn hàng chục
"phi đội hàng quay". "Hàng quay" bây giờ không chỉ nhắm tới
đại gia thừa tiền mà còn nhắm vào các động chứa bất hợp pháp ở Bằng Tường, Nam
Ninh.
Một nhóm gái cử ra một cô làm "phi
đội trưởng" đóng vai chủ chứa. "Phi đội trưởng" tìm đến các
"lầu" thiếu gái hoặc những người đàn ông cần mua vợ để bán từng gái
với giá 10.000 tệ/cô. Gái sẽ được chia 6.000 tệ. Sau khi được mua, gái tìm cách
trốn ra rồi lại bán tiếp cho người khác. Khi không còn chỗ để bán, gái lần về
Việt Nam nghỉ xả hơi. Khi yên ắng lại vượt biên sang Trung Quốc để "bán
hàng quay". Khi bị nạn nhân bắt được đánh đập rửa hận thì gái lu loa là bị
bắt làm nô lệ tình dục…
3. Bên trong thế giới mại dâm 2 USD
Hai người đàn ông tóc hoa râm giữ một nắm
các tờ hóa đơn nhỏ và đứng bảo vệ ở bậc cầu thang tối tăm của một ngôi nhà ba tầng
ẩn bên một hiệu thuốc.
Một người đàn ông gầy gò, khoảng 60 tuổi,
kéo khóa quần lên, đi ra khỏi phòng. Lúc đó còn chưa đến buổi trưa. Tổng số
tiền ông ta trả là 12 tệ, tương đương 2 USD hay 42.000 đồng.
Một dãy cửa màu vàng, một số đóng, một số
mở. Chỉ có hai loại người đến chỗ này và họ biết họ muốn gì, đàn ông muốn sex
giá rẻ và đàn bà khánh kiệt cần tiền.
Mại dâm 10 tệ phổ biến ở những thị trấn
nghèo ở Trung Quốc. Ảnh: SCMP
Đây là cảnh tượng phổ biến ở những cửa
hàng sex 10 nhân dân tệ (khoảng 34 nghìn đồng). Những nhà thổ rẻ tiền khá phổ
biến ở những thành phố, thị trấn kém phát triển, phục vụ cho những tầng lớp
thấp nhất của xã hội, những người không thể trả nhiều hơn. Những gái mại dâm đã
cưng tuổi và bị đào thải khỏi các thành phố lớn cũng thường tìm đến những nhà
thổ thấp cấp.
Như những mặt hàng khác tăng giá trong cơn
lạm phát thì các dịch vụ đi kèm với mại dâm 10 tệ cũng tăng giá. Mại dâm tiêu
tốn khoảng 25-40 tệ, nghĩa là còn rẻ hơn một vé xem phim bình thường, nhưng vẫn
có thể giảm giá với khách hàng quen.
Shan, một phụ nữ gian truân, gần 30 tuổi,
là một trong số rất ít công nhân tình dục trẻ tuổi ở cửa hàng mại dâm 10 tệ ở
khu tự trị Quảng Tây. Không đủ xinh đẹp để kiếm được chỗ khác nhiều tiền hơn,
cô đã làm ở đây ba năm qua. Thỉnh thoảng cô cũng gặp may và nhận được 50-100 tệ
khi gặp khách "sộp" và kiếm từng đồng để gửi 5.000 tệ về quê, chữa
bệnh bạch hầu cho em gái 15 tuổi.
"Cuộc sống của em tôi phụ thuộc vào
số tiền tôi gửi về. Gia đình tôi đã trả 1 triệu nhân dân tệ để chữa bệnh cho
nó. Còn tôi có việc gì khác để làm? Nhà tôi từng có một chiếc ôtô, một ngôi nhà
và mọi thứ, cuộc sống thật dễ chịu.
"Trước khi tôi vào đây ba năm trước,
tôi do dự không dưới 30 lần và không dám bước vào. Tuy nhiên, tôi cần kiếm tiền
và tôi buộc phải vào.
"Tôi đã khóc rất nhiều lần sau mỗi
lần đi khách trong hai tuần đầu. Đây không phải là việc dễ dàng để quen, nhưng
tôi phải chấp nhận thực tế", Shan nói.
Với sức khỏe yếu, Shan hy vọng có thể dành
dụm đủ tiền để rời khỏi ngành công nghiệp sex và sẽ mở cửa hàng quần áo online
trong tương lai.
Đa số gái mại dâm trong các cửa hàng sex
giá rẻ khoảng 40 tuổi hoặc hơn, có một số 50 và 60 tuổi. Trình độ thấp, việc
dùng bao cao su là có thể thương lượng được, do đó 90% gái mại dâm mắc các bệnh
lây qua đường tình dục, một người đấu tranh cho quyền lợi của gái mại dâm cho
hay.
"Họ ít có ý thức về nguy cơ HIV/AIDS,
có nghĩa là họ dễ dàng bị đẩy đến tình cảnh không được bảo vệ. Một số thậm chí
nghĩ rằng họ có thể nhận được trợ cấp của chính phủ nếu bị AIDS", người này
nói.
Theo Tổ chức Y tế Thế giới và theo báo cáo
của cơ qua Giám sát Nhân quyền có trụ sở ở New York công bố hồi tháng 5, Trung
Quốc có đến 4-6 triệu công nhân tình dục, mặc dù một số nghiên cứu khác đưa ra
con số 10-20 triệu.
Chính sách một con và tư tưởng trọng nam
khinh nữ ở Trung Quốc khiến cho số đàn ông nhiều hơn phụ nữ. Tỷ lệ giới tính
mất cân bằng tạo ra nhu cầu tình dục giá rẻ rất lớn trong số hàng trăm triệu
nam công nhân là lao động di cư. Cuộc khảo sát năm 2009 cho thấy khoảng 30% đàn
ông đã có vợ đi làm xa nhà có đến các nhà thổ.
Phóng viên tờ South China Morning Post đến
tận một nhà thổ 10 tệ ở Bobai, một thị trấn ở vùng sâu của Quảng Tây, cách thủ
phủ Nam Ninh 300 km. Những người ở xa đến thì không thể tìm thấy nhà nghỉ này.
Nhà nghỉ nằm sâu sau khu chợ bán vải và các đặc sản địa phương.
Ở một nhà thổ này, phần lớn các khách hàng
là những ông già, thợ xây, công nhân ngoại tỉnh, một số khác là những chàng
choai choai tò mò. Cánh cửa đóng có nghĩa là công việc đang được thực hiện,
nhưng khách hàng được phép nhìn vào bên trong để suy nghĩ có chọn người phụ nữ
trong đó hay không. Khách hàng chưa quyết định thì nán lại ở hành lang, quan
sát các cô gái trang điểm lòe loet, mặc quần ngắn cũn và áo hở hàng đang ngồi
xem TV hoặc thêu tranh chữ thập trên giường.
Căn phòng khoảng 6m2, đồ đạc gồm một
giường đôi, gối, tủ và TV cùng một bệ xí xổm. Giá thuê là 40-50 tệ một ngày.
Mỗi nhà có khoảng 15 phòng như vậy.
"Không còn phòng nào rỗi ở tầng 2
đâu, thử tìm trên tầng 3 xem . Tôi thấy một cô trên tầng 3 đấy vừa dọn đi
", một người bán dâm khoảng 40 tuổi nói. Cô cho biết đến từ tỉnh Quý Châu
nghèo khó.
Khi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cánh cửa
mở, mắt cô không rời khỏi bộ thêu trong đó có dòng chữ Trung Quốc có nghĩa là
"cầu mong cho gia đình bình yên" và chia sẻ kinh nghiệm với cô gái mà
cô tưởng là đồng nghiệp mới vào nghề. Trên chiếc gường của cô có 3 gói bao cao
su và một tuyp thuốc bôi trơn.
"Em có thể đi hỏi bà chủ xem còn
phòng không. Làm ăn ở đây thì không tệ, mỗi ngày có 6-7 khách. Em nên dùng bao
cao su, nhưng đấy là tùy em", cô nói và còn nhiệt tình cho số điện thoại
của chủ nhà.
Cô nói rằng các nhà nghỉ vắng vẻ như thế
này hiện tại khá an toàn, chỉ cần không ai tiết lộ ra bên ngoài, với cảnh sát,
đặc biệt là với nhà báo.
Cảnh sát và nhà báo là hai nhóm người mà
các gái mại dâm sợ nhất, thậm chí càng sợ hơn sau khi Ye Haiyan, người được thả
sau quá trình cải tạo, lên tiếng ngày một nhiều, thu hút sự chú ý của các nhà
báo.
"Cảnh sát thường bám theo các nhà báo
khi họ rời thành phố. Nếu các gái mại dâm bị lộ khi đang nói chuyện với các nhà
báo thì họ sẽ bị bắt, bị phạt và cả nhà thổ bị đóng cửa. Nhiều người sẽ thất
nghiệp", một nhà hoạt động khác nói.
Ở Bobai, hoạt động mại dâm diễn ra tràn
lan, hàng đêm, hàng chục tờ rơi quảng cáo các gái gọi được nhét vào các cửa
phòng khách sạn. Giá thấp nhất là 150 tệ cho 20 phút với các cô gái trẻ, 20-30
tuổi và được các bảo kê dắt đến. Họ có thể kiếm 6.000-10.000 tệ mỗi tháng.
Những người già hơn chỉ kiếm được một nửa hoặc thấp hơn nữa.
Ye nói rằng có 3 loại gái mại dâm ở Trung
Quốc. Họ được phân loại theo tính "hợp pháp" dù tất cả các hoạt động
mua bán dâm đều là bất hợp pháp ở đây.
Những người được coi là "bất hợp
pháp" và những gái mại dâm bần cùng như Shan, người thường bị khai thác và
tống tiền trong các cuộc truy quét vì họ không có tiền để "chạy
chọt". Những người có mối liên hệ với cảnh sát và thỉnh thoảng bị bắt thì
coi là "bán hợp pháp".
"Những người 'hợp pháp' là những cô
gái trẻ đẹp với thu nhập cao, phục vụ cho các khách VIP. Họ lái xe đắt tiền và
dùng túi hàng hiệu. Họ thường cố tình quên rằng mình thực chất là gái mại
dâm", Ye nói.
Các quan chức địa phương lạm quyền, tham
nhũng, cũng khiến các gái mại dâm ở huyện Bobai cảm thấy bị chèn ép, như bị dao
kề vào cổ họng. Theo luật, gái mại dâm bị bắt phải nộp phạt 5.000 tệ và ngồi tù
15 ngày trong lần vi phạm đầu tiên. Tái phạm, hình phạt sẽ tăng lên 2 năm tù.
Một chủ nhà chứa thấp cấp từng thuê 6 gái
mại dâm cho biết bà đã không còn làm nghề này nữa vì không thể sống sót ở đây
mà không có "tiền bảo kê". Bà kể về một trong số 6 cô gái đó,
Hongjuan, mẹ của 3 đứa con, đến từ Hồ Bắc, phải đi khỏi nhà vì bị chồng ngược
đãi.
"Cô ấy rất chăm chỉ, cô ấy dậy từ
trưa và làm việc đến 4h sáng, tiếp 20 khách một ngày và tích cóp được 10.000 tệ
một tháng", bà chủ nói.
Một lần, Hongjuan bị khách hàng đánh trong
khách sạn, cô đã gọi bà chủ đến cứu. Bà chủ gọi điện cho cảnh sát. "Cô ấy
không lên xe cảnh sát và cũng không giải thích tại sao. Đêm đó, cô ấy suy sụp
và khóc lóc. Cô ấy nói những ngày qua cảnh sát tống tiền cô".
"Bobai là một thế giới mà người ta ăn
thịt lẫn nhau. Mọi thứ đều xoay quanh tiền. Làm gì có lòng thương xót. ",
cựu tú bà nói.
Vũ Hà (theo SCMP)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét