Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016

Sherlock BBC: The Human

The Human

John lúc nào cũng nói: "Được như em thật tốt, Sherlock. Em chẳng bao giờ phải sợ gì cả."

Anh không biết điều đó chẳng hề đúng chút nào.

Khi Sherlock tự rạch đôi ngực mình, nhìn máu trào ra khỏi vết cắt toang hoác và dần dà nhuộm đỏ từng tấc da, hắn cảm thấy sợ. Run rẩy, kinh hoàng, sợ hãi chính sự bất tử của mình. Bởi dù rất nhanh máu trong cơ thể hắn sẽ rút đi hết, trái tim hắn vẫn đang đập nhịp nhàng.

Trái tim John thì đã ngừng hàng giờ trước. Thanatos nhất quyết đưa linh hồn anh đến chỗ Hades, dù Sherlock đã thuyết phục, dụ dỗ, van nài, làm tất cả những gì hắn có thể.

Sherlock giận dữ gọi Mycroft, nhưng vô ích. Anthea đến thay ngài.

"Chị em Moirae đã cắt đường chỉ của hắn rồi. Người nên hiểu rằng dù là con người hay thánh thần cũng chẳng làm gì được nữa."

Nàng buồn bã nhìn hắn, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

“Vậy cắt luôn sợi chỉ của ta đi!"

Anthea cau mày khi Sherlock hét vào mặt nàng, rồi lắc đầu, "Người không phải người thường. Họ không thể cứ thế mà cắt sinh mạng của người được."

Sherlock phát điên. Hắn lôi trái tim ra khỏi lồng ngực mình, nhìn nó đập trong giây phút rồi cuồng dại đâm nó bằng những nhát dao. Hắn gọi John nhưng chẳng có một lời đáp lại. Hắn gọi Thanatos lần nữa nhưng vị thần chết từ chối mang hắn đi vì hắn là em trai của Mycroft. Hắn là một á thần, hắn không thể chết. Hắn phải tồn tại, dù trái tim hắn hiện giờ đã bị cắt thành ngàn mảnh, đẫm máu và tan nát.

Hắn phải tiếp tục kiếp sống mà không có trái tim của hắn, John.

Không. Sherlock thét lên. Không.



 ---o0o---



Sherlock nhớ lại khi hắn và John gặp nhau lần đầu.

Đó là khi hắn cùng anh mới thoát ra khỏi cơ thể người đàn bà đó. Hắn háo hức mở mắt sau cả năm chìm trong bóng tối, khi ấy máu và thịt bên trong cơ thể một con người là tất cả những gì hắn cảm nhận được, để gặp ánh sáng. Thứ ánh sáng ngập ngụa đã khiến hắn đau đến mức phải quay đi và áp mặt vào tấm vải mềm dưới thân hắn.

Nhưng chỉ sau một khoảnh khắc hắn lại tò mò về những âm thanh xung quanh, nên hắn lại làm điều đó một lần nữa. Hắn lại mở mắt ra, và lần này hắn thấy một màu xanh lam nhất, cái màu xanh sẽ theo hắn, trấn an hắn và theo đuổi hắn trong suốt cuộc đời.

Đôi mắt của John lấp lánh và ngây ngốc, vì không như Sherlock - một vị á thần sớm đã cảm thấy, nhìn và thấu hiểu mọi thứ xung quanh - bé chỉ là người thường. Một đứa bé chưa bị vấy bẩn bởi những ý nghĩ đen tối và hắc ám, một đứa bé chưa bao giờ bị chạm đến bởi những thứ hư hỏng.

Mẹ của hắn, mẹ của bọn họ, hôn lên trán hai đứa trẻ trước khi đi nghỉ nhưng đôi môi quyến luyến vài giây trên trán Sherlock.

"Con rất đặc biệt, mẹ biết mà. Con là thứ quý giá nhất đời mẹ," bà vẩn vơ.

Sherlock không trả lời bà, thay vào đó quay mặt về phía John và nhìn vào đôi mắt thủy tinh, như thể đang hỏi John có hiểu những gì mẹ nói không. Dĩ nhiên không. Sherlock cựa quậy cánh tay bé xíu một chốc để chạm vào người anh cùng mẹ của mình, khiến ánh mắt bé tập trung trên người Sherlock khi bé mỉm cười.

Không, mụ kia, ta chẳng phải của ngươi. Chúng ta không thuộc về ngươi. Sherlock nghĩ.



 ---o0o---




Sherlock cũng nhớ rằng họ chưa bao giờ rời xa nhau.

Kể từ khi sinh ra, Sherlock đã luôn là đứa con ưa thích của mẹ, dù hắn ghét bà ta vô cùng. Hắn biết, và có thể John cũng ngờ ngợ, rằng mẹ luôn so sánh hai anh em với nhau. Bà ta luôn mơ đến cuộc sống với các vị thần trên đỉnh Olympus, dù rằng bà ta đã là nữ hoàng của Sparta. Bà ta thèm khát sự bất tử mà bà ta và người chồng chính thức cùng một trong những anh trai của mình không bao giờ có được.

Nhưng Sherlock lại có nó.

Sự thờ ơ bà ta dành cho John là một nỗi đau, nhưng anh không ép bản thân phải quan tâm đến việc đó. Bởi Sherlock luôn ở bên cạnh anh.

"Có em là đủ rồi," John nói, dùng đầu ngón tay vẽ một đóa hoa trong lòng bàn tay em trai.
Và họ luôn ở bên nhau: cùng ăn cùng ngủ, cùng thức dậy, cùng học hành, cùng săn bắn, cùng dạo bước, cùng trò chuyện. Họ nhìn thế giới cùng nhau. Và hai trái tim cùng đập chung một nhịp.

Dù Sherlock, với trạng thái tâm lý của hắn hiện giờ, không thể nhớ rõ từng giây, từng phút của quá khứ ấy. Tất cả những gì hắn nhớ, là hai người họ luôn ở bên nhau suốt cả cuộc đời.



 ---o0o---




Ai cũng muốn ở bên cạnh Sherlock, muốn trở nên đặc biệt, nhưng chẳng ai đủ dũng khí bởi Sherlock đã nói rõ rằng, hắn ghét con người, các vị thần, và tất cả mọi sinh vật khác. Chỉ có John là ngoại lệ.

Sherlock chẳng bao giờ khoe khoang về cha hắn, về vẻ đẹp hay những khả năng đặc biệt của hắn, và John chẳng bao giờ ghen tị. Anh ghen tị làm sao nổi, khi đứa em á thần của anh luôn coi anh như vật báu yêu dấu nhất trần đời? Nhưng anh chưa bao giờ hoàn toàn hiểu được tại sao Sherlock lại ghét sự bất tử của hắn nhiều đến vậy.

Bởi vì đó là thứ duy nhất chắn giữa chúng ta, em là á thần và anh là người thường. Vì em biết những điều anh không biết, vì một ngày nào đó Thanatos sẽ giật anh khỏi tay em và em sẽ không thể làm gì được. Sherlock nghĩ chua chát.



 ---o0o---




Sherlock nắm lấy bàn tay John, ngón cái trượt trên lớp da lạnh lẽo như đá, âm thầm nhặt nhạnh những ký ức về những cái chạm, những xúc cảm giữa hai người.

Nó bắt đầu vào một sáng mùa hè nhiều năm về trước. Sherlock đã trưởng thành và biến thành một chàng trai xinh đẹp lạ thường ở tuổi mười tám. John, vẫn chờ đợt nhổ giò không bao giờ tới, thấp hơn em trai mình hẳn nửa cái đầu. Sherlock thích điều đó. John thật vừa với vòng tay hắn, nhỏ nhắn, ấm áp và mềm mại. Hắn đứng đằng sau John, đầu tựa trên vai anh, hai cánh tay ôm lấy anh từ đằng sau. Mùi của John quấn quít quanh hắn, khiến hắn rùng mình vui sướng mỗi khi vùi vào tóc anh.

"Mắt em đẹp thật đấy," John nói, những ngón tay chạy trên cổ hắn, tìm kiếm gương mặt hắn.

"Sao anh lại nói vậy?", Sherlock hỏi, cổ tay John nằm trong tay hắn và hắn nhẹ nhàng vuốt ve lớp da ở dó.

"Ai cũng nói vậy mà. Em có đôi mắt tuyệt đến mức siêu phàm luôn ấy."

"Anh nghĩ mắt em đẹp thật à?" Sherlock thở bên tai anh.

"Tất nhiên. Anh có mù đâu," John khúc khích.

"Anh có muốn chúng không? Nếu anh thích thì anh có thể giữ chúng. Không có mắt em vẫn nhìn dược mà," Sherlock thì thầm.  

John sững lại một giây, rồi quay người lại để đối mặt hắn. Sherlock nhìn anh, đôi mắt xanh nhạt xuyên vào tâm hồn anh. Một tia lấp lánh xuất hiện trong mắt John, nhưng nhanh chóng tắt mất.

"Không, chúng đẹp vì chúng là của em, Sherlock," John cười, nụ cười của một linh hồn từng trải hơn, đầy cảm xúc lạ lẫm. Anh nhìn Sherlock rất lâu, muốn nói điều gì đó, muốn làm điều gì đó, để che giấu sự ước ao của mình.

Sherlock đã nhìn thấy nó rồi, đã hiểu nó quá rõ. Hắn cúi xuống và kéo John vào một nụ hôn dịu dàng, dần dà trở nên nóng bỏng bởi những bờ môi và răng lưỡi. Trong cơn vội vã John vô tình cắn phải đôi môi đầy đặn của cậu em trai, một giọt máu nhỏ vào miệng anh, mang đến vị mặn mà kim loại, cùng với hương đất dưới thân họ, với mùi gió đùa nghịch mái tóc xoăn của Sherlock đến hỗn loạn, với mùi phản chiếu của nắng trong mắt vị á thần.

"Em cho anh tất cả những gì em có, John." Sherlock nói ngay khi hai người kết thúc nụ hôn. "Mắt của em,  môi của em, cơ thể em, tâm trí em, trái tim em, linh hồn em là để tùy anh lấy," John không thể nói nên lời, nên anh chỉ nhìn vào mắt em trai mình, để hắn bước dọc lối mòn dẫn đến nơi sâu nhất trong tâm hồn anh.

Một đời người trôi qua, Sherlock mới ngừng lại ánh nhìn.

“Em hiểu mà."

Giọng hắn như cơn gió, nhẹ nhàng như có như không nhưng cũng đủ để vỗ về John. Hắn đặt những nụ hôn lên cổ anh, tay không rời làn da ấm áp. Cứ vài giây hắn lại đặt tay lên ngực anh, để cảm nhận trái tim con người đập thật nhanh dưới những ngón tay mình. Thịch, thịch, thịch.

John không thể ngăn được tiếng rên khi Sherlock cởi áo của họ xuống. Cỏ và đất bên dưới đáng ra phải khiến anh cảm thấy ngứa ngáy, nhưng hóa ra lại mềm mại, hàng nghìn ngọn xanh nhẹ nhàng chọc vào lưng anh. Anh duỗi người, cố gắng để làn da mình chạm vào lớp cỏ mát càng nhiều càng tốt, vì bàn tay và môi Sherlock trên cơ thể anh quá ấm áp, quá nóng khiến anh có thể dễ dàng bốc cháy.

Chìm trong đê mê dịu dàng ấy, John bỏ lỡ những động tác của Sherlock, bỏ lỡ cảm giác khi hắn cố với vào cơ thể anh, xoa dịu anh. Nhưng anh biết khi nào em trai anh tiến vào bên trong anh, vì anh phải biết, vì hai người đang hòa thành một bản thể trong thế giới này, vì lừa từ đôi mắt Sherlock ăn mòn anh, thiêu đốt anh hoàn toàn.

"Nóng quá, Sherlock, anh sẽ cháy mất, Sherlock, đừng để anh bị thiêu đốt, Sherlock," John thì thầm.

Để trả lời anh, Sherlock thủ thỉ bằng một giọng khàn kiên quyết, "Hãy cháy cùng nhau đi, John."

Và John khóc, những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dọc má anh.




---o0o---




Sherlock vẫn nhớ vị nước mắt của John trên đầu lưỡi hắn. Rất mặn, rất đắng, nhưng lại ngọt vô cùng.

Hắn vẫn nhớ rõ, bởi vài giờ trước đây hắn đã liếm chúng đi.

John không, chưa từng khóc thường xuyên. Chỉ khi anh vui quá mà thôi, bởi Sherlock không bao giờ để ai làm anh buồn đến mức phải khóc.

Nhưng lần cuối John khóc, là vì nỗi buồn. Anh không muốn để Sherlock lại một mình trên thế giới này.

Lần đầu tiên trong đời Sherlock hối hận. Nếu hắn không quá kiêu căng. Nếu số phận không quá nghiệt ngã. Nếu người đàn bà đó chưa từng gặp Zeus, để hắn không phải làm một tên á thần buồn chán. Sự bất tử của hắn đang lộ ra khuôn mặt xấu xa của nó, khiêu khích hắn.
Không, hắn không phải là kẻ chẳng sợ thứ gì. Đáng ra hắn nên sợ tất cả mọi điều.

Hắn phải nhìn John chết đi và bất lực, vô vọng.

Vậy nên hắn chỉ ngồi cạnh xác chết đẫm máu của anh khi tim và máu đều rời khỏi cơ thể hắn. Đột nhiên, những dòng nước mắt xuất hiện trên hai má hắn, khi giọt máu cuối cùng chảy đi mất. Sherlock còn chẳng biết chúng là thứ gì, cho đến khi hắn nếm được vị mặn đắng trên đầu lưỡi. Hắn còn chẳng biết rằng mình có nước mắt vì hắn chưa bao giờ khóc.
Nhưng giờ thì hắn biết rồi. Hắn tống khứ tất cả mọi thứ trong cơ thể đang úa tàn của hắn ra ngoài, cùng với những giọt nước mắt đáng ra hắn sẽ không bao giờ nhỏ xuống. Vì John.



 ---o0o---




Lần này Mycroft thật sự xuống mặt đất.

"Em nên thôi làm phiền Anthea đi," ngài nói, nhưng Sherlock không trả lời, cũng chẳng có động thái gì. Hắn nhắm mắt, để cơ thể mình trở về với bóng tối.

"Dậy đi thôi em trai. Anh mang tin tốt lành đến cho em này," Mycroft tiếp tục, đi vòng quanh hai người. Ngài dừng bên cạnh John và nhìn xuống kẻ phàm được cho là trái tim của em ngài.

"Thôi đi", Sherlock nói, mắt vẫn nhắm, "Đừng có nhìn xuống anh ấy."

"Em vừa dũng cảm mà lại vừa ngu dốt đấy, em trai. Em không thể ra lệnh cho một vị thần được, mà chẳng ai được ra lệnh cho anh cả, ờ, trừ Mẹ ra," Mycroft nhíu mày.

"Thế anh định làm gì nào? Nhốt tôi vào phòng ông bác Hades một triệu năm? Chắc ông ta thích trò đó lắm đấy," Sherlock nói.

"Đừng có tỏ ra cay đắng thế, Sherlock. Anh không ở đây để nghe mấy lời này từ em đâu," Mycroft nghiêm khắc đáp lại.

Lần này Sherlock nhìn lên luôn mặt người anh cùng cha. Một vị thần, nhưng vẫn là anh của hắn, và Mycroft mang một tia dịu dàng rất nhỏ trong đáy mắt.

“Em xin lỗi."

Mycroft gật đầu, tiếp tục đi lại.

"Chuyện tốt là, anh mới chơi cờ với Mẹ và bác Hades sáng nay, và họ thua," ngài quay lại đối diện với Sherlock, "Và họ đã đồng ý sẽ cho em một lựa chọn."

"Và lựa chọn đó là gì, anh trai?" Sherlock hỏi, cố tỏ ra bình thường nhưng giọng hắn khàn đặc.

"Em có thể sống cuộc sống của một vị thần với chúng ta trên đỉnh Olympus. Em có thể có sự bất thể. Em sẽ không bao giờ biết đến sự đói khát và nỗi buồn. Và em sẽ có quyền lực, có thể cai quản loài người sống trên mặt đất này."

 "Em chẳng cần những thứ đó. Dù sao thì em cũng sẽ mãi mãi buồn thôi," Sherlock khẽ khàng, "Còn lựa chọn khác không?"

Mycroft nhướn một bên mày, lần đầu tiên thấu hiểu người em yêu quí của mình. Sherlock nhìn lại chằm chằm, chờ một câu trả lời. Họ nhìn nhau một lúc lâu, như thể đây sẽ là lần duy nhất họ có thể thấy đối phương hoàn toàn.

"Rồi," cuối cùng, Mycroft nói, "Em phải nhắc lại theo anh để ký bản cam kết đấy nhé."



 ---o0o---




Chẳng cần nhiều thời gian Thanatos và John đã xuống đến bờ sông Styx.

"Lại chơi cờ nữa hả trời," thần chết tự thì thầm. Sau đó, gã để John ngơ ngác đứng bên bờ sông rồi chạy mất. Thậm chí người lái đò Charon cũng không cho anh qua sông.

Chết là vậy đó hả, John nghĩ. Cũng không kinh khủng như anh nghĩ.

Anh dành vài giờ đồng hồ thăm thú xung quanh, gặp gỡ và tán chuyện với những linh hồn lang thang.

Khi anh dừng dưới một cái cây to lớn, khẳng khiu và già cỗi, anh gặp Hades đang đi dọc sông Styx.

Hades liếc John một cái, rồi cất lời, "À, John. Vương quốc của ta hoan nghênh cậu, nhưng giờ chưa phải lúc. Từ giờ đến khi mặt trời lặn còn vài giờ nữa cơ. Giờ thì làm ơn về với em cậu đi."

Và rồi quanh John toàn bộ vương quốc của Hades sụp xuống, bóng đêm bao trùm anh. Một ngọn sáng bạc dẫn anh quay lại thế giới của người sống, dắt anh đến một cái hầm dưới lòng đất.

Như John đoán, Sherlock đã đứng đợi anh phía cuối con hầm, với một nụ cười hạnh phúc lạ lùng trên môi. Ánh sáng tuyệt vời của buổi trưa xinh đẹp rực sáng trên tóc hắn, tạo cho hắn một vầng sáng đẹp đẽ. John chẳng biết làm gì khác, ngoài việc chạy tới chỗ em trai mình và ôm chầm lấy hắn.

"Em đã làm gì thế?" John hỏi, vòng tay ôm chặt lấy Sherlock.

"Sao anh lại nghĩ chuyện này dính dáng đến em nhỉ?" Sherlock cười tự mãn, vùi mặt vào mái tóc vàng của John.

"Chỉ đơn giản là biết thôi," John cười trong lòng hắn.

"Mặt trời mọc là chúng ta phải về với Hades rồi." Sherlock giải thích.

"Anh không quan tâm. Có em là đủ rồi." John nói.

Nghe vậy Sherlock liền muốn hôn anh, và hắn làm vậy thật. Mãnh liệt. Với lưỡi và môi và răng và máu, như lần đầu tiên. Sherlock trân trọng John, trân trọng cảm giác được ôm anh trong tay, trân trọng tia sáng lóe lên trong mắt anh, hơi ấm từ cơ thể nhỏ hơn của anh, sự viên mãn khi linh hồn anh kết lại cùng linh hồn hắn.



 ---o0o---




Và Sherlock sẽ luôn nhớ ngày mà hắn được trao thêm một cơ hội nữa, ngày mà hắn thốt ra lời thề của cuộc đời mình.

Ta chọn John. Ta chia sẻ sự bất tử của mình với anh ấy. Chúng ta sẽ sống trên mặt đất trước hoàng hôn, và trở về vương quốc của Hades khi đêm xuống. Mãi mãi, cho đến khi vạn vật tan thành hư vô.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét