Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016

Sherlock BBC: Quindecim Secundus

 Quindecim Secundus

Ngày mới bắt đầu theo đúng phong cách bắt đầu thông thường của một ngày mới ở ngôi nhà số 221B phố Baker: bằng việc bác sĩ Watson mở cửa phòng thay đồ và phát hiện chiếc áo gi-lê yêu thích của mình đã lại bay biến đằng nào.

Dù rằng đây là chuyện đóng mác hiển nhiên – Watson đã sống chung nhà với Sherlock Holmes được gần hai năm, và nhờ vào biết bao kinh nghiệm xương máu trong-gần-hai-năm-đó, lẽ ra anh nên cảm ơn trời đất rằng chả có thứ gì phát nổ khi vừa mở cửa – nhưng Watson không cách chi phủ nhận được anh đang rất bực mình. Chính xác thì còn hơn cả bực mình – anh hầu như sắp phát điên lên! Holmes có thói quen chôm hết quần áo sạch rồi trả lại cho anh một mớ hổ lốn trong tình trạng thôi rồi. Sơ-mi, ừ thì Watson cũng còn tha thứ được đi, áo khoác, áo vét, thắt lưng, cả quần dài nếu như Holmes đột nhiên hứng lên… Nhưng chiếc gi-lê anh đã mua trong chuyến thăm thú London đầu tiên lại là chuyện khác! Watson không thể nào chấp nhận việc nó trở về với mình cùng hàng tá vết máu hoặc vết bùn hoặc cả hai kèm một lời thanh minh bất di bất dịch có-cũng-như-không, kiểu như ‘bà Hudson sẽ tẩy sạch hết cho xem, bồ tèo, chắc luôn.’

Không, bà Hudson sẽ không ‘tẩy sạch hết cho xem’, bà Hudson sẽ chỉ tặng anh một cái nhìn đầy tuyệt vọng rồi thủ thỉ, “Tốt nhất ngài hãy đi mua một cái mới, bác sĩ ạ…”

Tức xì khói trong câm lặng, Watson bèn thử kiểm điểm lại số quần áo trong phòng. Cuối cùng khi đã sắp xếp đâu đấy mọi thứ trên kệ gỗ, anh phát hiện mình bị mất năm món. Một chiếc sơ-mi vạt dài anh mới mua gần đây trên đường Strand, một chiếc thắt lưng bằng da, hai chiếc quần tây vải bông màu xám bà Hudson vừa ủi cho anh hôm qua, và chiếc gi-lê kể trên. Holmes ‘thu thập’ đồ của anh khôn khéo chọn lọc đến mức Watson chẳng còn chút ảo tưởng nào rằng chúng có thể tìm được đường về phòng mình trong trạng thái ban đầu, nghĩa là như trước khi chúng bỏ anh mà đi.

“Holmes!” 

Không nghe tiếng trả lời. Mà Watson cũng có thèm ngạc nhiên nữa đâu. 

“Holmes! Anh đang chết dí ở xó nào thế hả??”

“Ông ấy đang ở trong phòng khách, thưa ngài.” 

Watson xoay đầu và bắt gặp hình hài nhỏ thó của bà Hudson bên ngoài khung cửa. Hai tay bà đan chặt vào nhau, và môi bà run rẩy không ngừng. Đôi mắt xanh mờ đục mở lớn hết cỡ, tựa như một con thỏ non đang bị chĩa súng vào đầu. 

Cơn phẫn nộ ngay lập tức bị sao nhãng bởi hình ảnh đáng thương ấy, Watson nhíu mày.

“Bà Hudson, có chuyện gì vậy? Bà vẫn ổn chứ?”

“À, số là ông Holmes – ông ấy – ừm, ông ấy, à thì – “

“Chuyện gì mới được?”

Bà Hudson trả lời một cách không mấy thoải mái, “Thưa bác sĩ, tôi nghĩ tốt hơn hết ngài hãy tự mình đi xem thử…”




•ღƸ̵̡Ӝ̵̨̄Ʒღ•





Ý nghĩ đầu tiên của Watson khi bước vào phòng khách chính là chả có gì nằm sai chỗ cả. Căn cứ vào mớ biểu cảm trên gương mặt của bà Hudson, anh những tưởng sẽ được chứng kiến một đám cháy nho nhỏ, một vụ nổ hơi lớn, một con gì đó đã chết ngắc hoặc những thứ khác đại loại vậy; nhưng kỳ lạ thay đồ đạc trước mắt anh vẫn ở y xì nơi chúng nó thuộc về. (Hay có thể nói, nơi trú ngụ của Sherlock Holmes trông vẫn bình thường như mọi ngày.)

Còn về phần Holmes, gã ta đang đứng trong một góc xa tít tắp của căn phòng, hơi cúi người xem xét tỉ mẩn thứ gì đó trên bàn. Watson ngắm nghía thật kỹ gã từ đằng sau. Không có áo gi-lê. Cơn giận của anh nhờ vậy đã hạ nhiệt tí đỉnh.

“Holmes?”

“À, anh đây rồi, bạn già! Mới nãy anh gọi tôi phải không? Hình như tôi có nghe thấy tên mình, nhưng vì đang dở tay thí nghiệm nên tôi không cách chi trả lời anh được…”

Watson giật nảy người khi gã thám tử quay lại nhìn anh. Một chiếc kính lúp của thợ kim hoàn đang gắn chặt trên mắt trái, khiến gã trông kỳ quái và bất tương xứng như thể một con bọ cánh cứng khổng lồ. Tóc tai gã hiển nhiên chưa hề chải qua, và râu ria đã bắt đầu lún phún đầy cằm. Vẻ đắc ý đậu nhơn nhơn trên gương mặt xương xương, cặp mắt nâu sẫm lạnh lùng lấp lánh và đôi chút bồn chồn đầy kích động trong cách hành xử hầu như đối chọi gay gắt với sự tự mãn quen thuộc của gã.

Bất thình lình cảm thấy nghi ngại với hai từ thí nghiệm, Watson bèn thử nghển cổ quan sát những thứ trên bàn, “Anh đang làm gì đó?”

“Đâu có gì, bạn hiền,” Holmes cử động rất nhịp nhàng ăn ý, hoàn toàn che chắn tầm nhìn của người đối diện, “Chẳng có gì sất. Anh ăn sáng chưa?” 

“Đừng hòng đánh trống lảng với tôi!” Watson nghiêm nghị đáp, “Anh đang xem cái gì vậy hả?”

“Bà Hudson vừa mới pha trà nửa tiếng trước, và bà ấy quả quyết rằng bánh crêpe hôm nay hết sức tuyệt vời…”

“Holmes.”

“Ừ?”

“Chuyện này có liên quan gì đến vụ Barringston không đấy?” Watson vươn tay giật phắt chiếc kính lúp khỏi mắt gã bạn mình, và thừa lúc sự chú ý của gã đang bị phân tán, bước vòng qua người gã đến bên chiếc bàn, “Tôi những tưởng anh đã – lạy Chúa tôi!”

Holmes hắng giọng với tí tẹo lo âu, “Ờ thì, có. Xin lỗi anh nhé, chiến hữu. Tôi chẳng còn chỗ nào khác để đặt ông ta cả…”

Watson nhìn chằm chằm vào chiếc bàn trước mặt mình. Trên đó có một xác chết đang nằm chình ình. Một người đàn ông tầm ba mươi đến ba mươi lăm tuổi, tay chân đã cứng đờ, da thịt ánh màu hồng cam – tựa hồ bị chết ngạt trong nước lạnh, với vô số vết trầy xước hiển hiện khắp tay chân mặt mũi. Thật ra chuyện có một xác chết lạ hoắc trong nhà mình cũng chưa phải là điều khiến bác sĩ Watson thấy phiền lòng nhất; ngay cả khi ông ta đang nằm trên chiếc bàn anh hay dùng để viết lách này nọ đi chăng nữa. Chưa phải. Anh đã sống với Holmes mấy mươi tháng rồi, và những sự kiện đột ngột xảy ra như thế này dù khiến anh phát cáu nhưng miễn cưỡng vẫn có thể tha thứ được, coi như vì hoàn cảnh bắt buộc đi…

Không, thứ chọc cho bác sĩ Watson tức điên lên, khiến lửa giận của anh bùng cháy không cách chi dập tắt được chả phải là cái sự thật phiền phức quái đản này, mà chính là…

”Holmes!”

“Tôi nghĩ mình vừa nghe tiếng bà Hudson đến gần với BỮA SÁNG của chúng ta, và – ”

“Holmes, tại sao người đàn ông này lại mặc quần áo của tôi HẢ??”

“Ờ thì…”

“Và đó là chiếc gi-lê tốt nhất của tôi! Tốt nhất đó, Holmes! Tôi đã mặc nó ngày đầu tiên lên London, và bây giờ tôi lại thấy nó trên người của một – tử thi!”

“Kỳ thực đây là Huân tước Barringston.”

“Tôi cóc thèm quan tâm ông ta là ai!”

“Anh nên bắt đầu quan tâm thì hơn,” Holmes vừa đáp vừa giật lại chiếc kính lúp trong tay bạn mình, “Trong chừng mực nào đó, lẽ ra anh phải tự nhủ với lòng rằng chiếc gi-lê tốt nhất của mình đang được sử dụng cho một mục đích cao cả bởi một nhà quý tộc tiếng tăm lừng lẫy. Anh thấy đấy, Watson, cơn giận của anh còn có thể cảm thông được nếu như tôi khoác quần áo của anh lên người một tên du thủ du thực – như thế mới đúng là một sự sỉ nhục không thể nào tha thứ. Nhưng trong trường hợp này, tôi nghĩ đáng lý anh nên thấy tự hào mới phải…”

“Tự hào!” Watson chụp lấy cổ tay Holmes khi thấy gã thám tử lại bắt đầu hướng sự chú ý về phía chiếc bàn, “Tự hào hả?!” 

“Phải, tự hào. Còn bây giờ, xin anh thứ lỗi, nhưng thực sự tôi còn vài việc quan trọng khác cần làm.”

“Holmes, anh phải cởi quần áo của tôi ra ngay lập tức!”

“Đề nghị kiểu gì vậy bác sĩ? Mà còn giữa thanh thiên bạch nhật thế này…?”

“Anh phải cởi quần áo của tôi đang bị mặc trên thi thể của Huân tước Barringston ra ngay lập tức!” Watson sửa lại, nổi sùng tới mức chẳng thèm bóng gió ám chỉ gì nữa, “Sau đó anh phải hứa với tôi, bằng cả linh hồn mình, Holmes à, rằng anh sẽ không bao giờ làm vậy với đồ đạc của tôi nữa!”

“Dĩ nhiên,” Holmes đáp, trông nhẹ nhõm hớn hở ra mặt, “Tôi chẳng phản đối gì chuyện hứa hẹn, nhưng thật không may, quần áo của anh sẽ phải yên vị trên thi thể nhà quý tộc của chúng ta thêm một lúc lâu nữa, bác sĩ ạ.”

Sực nhớ ra rằng Sherlock Holmes – một kẻ rất không mộ đạo – chả xem linh hồn của mình ra cái đinh gì, Watson đành nhọc công phí sức thêm lần nữa, “Không hứa bằng linh hồn của anh, thế thì, Holmes à, của tôi vậy.”

Holmes chớp mắt, “Của anh?”

“Anh đâu hề muốn bản thân mình chịu toàn bộ trách nhiệm vì đã đẩy tôi xuống địa ngục, tôi hy vọng vậy?”

“Cứ cho là có cái thứ mà tôi rất nghi ngờ đó đi.”

“Tôi tin chắc rằng có.”

“Đặt linh hồn của anh vào tay một người không hề tin tưởng vào sự tồn tại của địa ngục thì hơi bị thiếu sáng suốt đấy.”

“Thế thì, vì tôi, tốt hơn hết anh đừng nuốt lời một khi đã hứa – tôi nói đúng không Holmes?” Watson ‘tặng’ bạn mình một cái nhìn đầy giận dữ, trước khi quay sang chiếc bàn mà trên đó Huân tước Barringston vẫn đang nằm thẳng cẳng, “Nào, rốt cuộc mớ hổ lốn này nghĩa là gì vậy hả? Chẳng nhẽ khi được đưa đến đây ông ta không hề mặc gì?”

Holmes quyết định cho qua cuộc tranh luận không mấy dễ chịu liên quan đến tôn giáo kia một lát, và chấp thuận chủ đề đàm đạo mới này của Watson với vẻ hứng khởi rõ rệt.

“Đúng là ông ta không mặc gì. Khi đến đây ông ta được quấn trong một tấm vải dầu, rất không tương xứng với một người ở địa vị cao như ông ấy. Tôi đã thử hình dung, nhưng – ờ tôi lạc đề rồi…” Gã vội vàng thêm vào khi thấy Watson đã lại bắt đầu trừng mắt nhìn mình, “Một chiếc du thuyền tư nhân đã tìm thấy ông ấy trôi xuôi dòng trên sông Thames sáng nay. Tôi cho rằng Phu nhân Barringston ít ra đã có bằng chứng xác đáng rằng chồng mình đã chết-chắc-chắn rồi.”

“Tôi những tưởng chúng ta đã tìm thấy nghi phạm trong vụ mưu sát ông ấy từ trước?” 

“Đúng là vậy, Watson à, đúng là vậy.” Holmes vừa tán thành vừa gắn chiếc kính lúp lên mắt mình trở lại và nhoài người xem xét mặt trước chiếc gi-lê yêu thích của Watson, “Chúng ta đã có động cơ gây án, giờ chúng ta chỉ cần tìm phương thức gây án. Thứ mà, giả dụ anh cho tôi một chút kiên nhẫn thôi, thì chắc là chưa đầy một tiếng nữa tôi sẽ có thể cho anh thấy.” 

Watson lặng yên trong chốc lát, sự hiếu kỳ đã thế chỗ hoàn toàn cơn giận dữ. Có một điều gì đó gần như là mê hoặc trong cái cách Sherlock Holmes phá án – cái cách anh ấy cầm một mớ len rối nùi lên và tháo chúng ra, từng sợi từng sợi một, sau đó cuộn tất cả lại, hoàn hảo và khéo léo đến mức không ai có thể phủ nhận được. Mỗi một sợi đều có vai trò riêng của nó, đều góp phần vào tổng quan của cục diện; và với sự đúng đắn đến mức hầu như đáng lo ngại, Holmes vẫn có thể tìm được đường ra giữa mớ bòng bong đó, và biết chính xác nên cắt sợi nào vào lúc nào.

Watson hắng giọng, “Anh đang nhìn cái gì vậy?” 

“Những chiếc nút,” Holmes chỉ cho anh bạn thấy bằng ngón tay thuôn gầy của mình, “Và cả những chiếc khuyết trên áo sơ-mi.” 

“Áo sơ-mi của tôi.”

“Phải, đó là điều không cách chi phủ nhận được.”

Watson hơi nghiêng người về phía trước, nhìn lướt qua vai Holmes, “Và anh đang tìm cái gì, trên áo gi-lê của tôi cùng áo sơ-mi của tôi vậy hả?” 

“Tôi đang mường tượng…” Holmes, người cuối cùng cũng đã chịu đứng ngay ngắn thẳng thớm trở lại, trả lời với một tiếng thở dài, “…một người làm cách nào để có thể cởi cả áo gi-lê của anh lẫn áo sơ-mi của anh chỉ trong vòng mười lăm giây.”

“Anh đang nói gì vậy hả? Sao lại là mười lăm giây?” 

“Bởi vì đó chính là khoảng thời gian cần thiết cho gã nghi phạm của chúng ta, nếu thật sự gã đã ra tay giết người. Huân tước Barringston là một người cao to – lượng thuốc mê biến mất ở nhà Đại tá Richmond không đủ để hạ gục ông ấy một cách dễ dàng như thế. Lẽ ra cần đến – nếu các tính toán của tôi đều đúng – ít nhất mười phút.”

“Nhưng chẳng phải hắn ta có rất nhiều thời gian để hành động hay sao?” 

“Hắn có chừng mười lăm phút, nếu các bằng chứng hoàn toàn chính xác. Phu nhân Barringston trông thấy chồng mình bước vào khách sạn lúc mười một giờ hai mươi, bà ấy đã đi tìm cảnh sát ngay lập tức. Lúc họ đến là xấp xỉ mười hai giờ kém mười lăm. Căn cứ vào khoảng thời gian Huân tước Barringston tìm được đường đến căn phòng mình đã đặt – nơi tên nghi phạm của chúng ta đang chờ đợi ông ấy, tôi xin được phép thêm vào – tôi ước lượng thời gian xảy ra vụ án mạng là mười lăm phút, nhiều nhất là hai mươi phút.” 

Watson gõ gõ cằm, ánh nhìn lững thững trôi dọc theo những đường chỉ thêu trên nẹp áo gi-lê người chết đang mặc.

“Thế thì, hắn có năm phút. Nếu, quả thật, hắn tốn đến mười phút để hạ gục Huân tước Barringston.”

“Ít hơn thế một chút, Watson à. Anh phải nhớ rằng ta đâu thể nào ép buộc một người đàn ông uống gì đó ngay khi ông ấy vừa bước vào phòng. Chắc chắn trước hết phải có vài câu chào hỏi xã giao này nọ, để đừng làm dấy lên sự nghi ngờ. Căn cứ vào những khả năng ghê gớm mà đối thủ của chúng ta bộc lộ, tôi phải nói rằng hắn đã có thể thuyết phục Huân tước Barringston uống thứ whisky chứa thuốc mê đó chỉ trong vòng hai-ba phút sau khi ông ấy bước vào phòng.” 

“Thế có nghĩa là – ”

“Hắn có rất ít thời gian để giết ông ấy, đúng vậy. Và thậm chí thời gian để di chuyển xác ông ấy còn ít hơn nữa.” 

Watson cúi nhìn cái xác với một niềm hứng thú mới mẻ, mọi dấu vết của cơn giận dữ ban nãy hầu như đã tan biến sạch sẽ. 

“Vậy nghĩa là hành động của hắn phải cực kỳ nhanh nhẹn.” 

“Đúng thế đấy, Watson. Cực kỳ, cực kỳ nhanh nhẹn.” 

Bất thình lình, trước khi Watson có đủ thời gian để nhận thấy chuyện gì đang xảy ra, Holmes đã rướn người về phía trước; và bằng những ngón tay thoăn thoắt ảo diệu, trong vòng chưa đầy ba giây, tất cả nút trên áo gi-lê lẫn sơ-mi người chết đang mặc đã được gỡ ra, phơi bày lồng ngực trần trụi của tử thi. 

“Hà…” Cười khẽ một tiếng đầy tự kiêu, anh chàng đứng thẳng trở lại. 

Watson chớp chớp mắt, hít một hơi đầy kinh ngạc, “Quá sức… nhanh…” 

“Phải vậy thôi, bạn già ạ. Chắc chắn hắn cũng đã luyện tập rất nhiều lần.” 

“Nhưng tại sao hắn phải cởi bỏ quần áo của Huân tước? Xem ra ông ấy đã bị chết đuối. Quần áo đâu hề đóng vai trò quan trọng gì trong chuyện này?”

“Tôi nghĩ rằng…” Holmes vừa chậm rãi trả lời vừa tìm đường len lỏi đó đây giữa căn phòng chật ních đồ đạc, đến phía bên kia của chiếc bàn dài, đối diện với Watson, “…hắn ta vốn không định dìm chết Huân tước Barringston.”

“Hả? Sao kia, Holmes?” 

“Nếu anh ngửi tóc của ông ta, anh sẽ thấy có mùi của dòng Thames vương trên đó. Điều này là lẽ hiển nhiên, bởi khách sạn nằm bên bờ sông, và tử thi được phát hiện ở trên sông. Gã nghi phạm của chúng ta ắt hẳn đã mở cửa sổ và đẩy cái xác xuống nước, với hy vọng rằng nó sẽ bị gột rửa và trôi đi mất.” 

“Ừ, có vẻ chuyện xảy ra đúng như vậy thật.” 

“Nhưng đó là một hành động quá đỗi liều lĩnh. Cho dù lúc đó đã là ban đêm, hầu như không ai có thể chứng kiến những gì hắn làm, nhưng căn phòng ông ấy đã đặt nằm ở tận tầng bảy. Một cú ngã ra trò, theo lẽ thường. Và vì thế, một lượng nước tung tóe ra trò.”

“Và một vụ phát hiện lùm xùm ra trò vào sáng hôm sau nữa chứ,” Watson thêm vào, “Căn cứ vào số lượng tàu tuần tra trên sông hàng đêm.” 

“Chính xác. Hắn ắt hẳn phải tuyệt vọng lắm lắm.” 

“Ừ, có lẽ hắn đã nghe tiếng cảnh sát ùa đến, hay cái gì đó tương tự vậy.” 

Những ngón tay của Holmes một lần nữa lại búng lách tách, và chiếc thắt lưng của Watson bỗng nặng nề rơi khỏi người tử thi, “Tôi cũng cho là vậy.” 

“Thế có nghĩa là hắn đã cởi hết quần áo của Huân tước, với ý định nguyên thủy rằng sẽ tống khứ ông ấy – ”

“Bằng cách hỏa thiêu.” Holmes tiếp lời anh bạn mình hết sức trơn tru liền lạc, “Khách sạn hàng ngày đều tiêu hủy rác thải vào lúc mười hai giờ kém mười, ở một lò đốt dưới tầng hầm.” 

“Dưới tầng hầm?!”

“Watson thân mến ạ, anh phải nhớ rằng cái khách sạn này tiếng tăm không mấy tốt đẹp gì. Trước đó rất nhiều người đã biến mất ở đây. Nó không có nhiều khách, và, chẳng hiểu sao, cũng chẳng phát đạt là mấy. Tôi nghi ngờ rằng nó có dính líu đến việc buôn bán ma túy – nói trắng ra là thuốc phiện – căn cứ vào màn khói lãng đãng dưới tầng hầm mà tuần trước chúng ta đã đến tham quan.” 

“Họ bảo rằng đó là khói sinh ra trong quá trình đốt rác. Tro bụi các thứ, vân vân và vân vân…” 

“Khói có màu lam nhạt – không, Watson à, tôi biết rõ mình đang nói gì mà.”

“Nhưng cái lò đốt rác – ” 

“ – hầu như chỉ được sử dụng để dọn dẹp xác chết của những kẻ sốc thuốc vì chơi ma túy quá liều,” Holmes, một lần nữa, tỉnh như không cắt ngang lời bạn mình. Watson, một lần nữa, quẳng một ánh mắt căm phẫn tột độ về phía cái kẻ chỉ hờ hững liếc ngang qua thân xác bất động của Huân tước Barringston rồi nhún nhún vai và xoay người bước về phía chiếc bàn nhỏ đặt đồ ăn sáng, “Hừm, dường như tôi lại để thất lạc cái tẩu thuốc của mình rồi. Anh có thấy nó ở đâu không, Watson?”

“Nhưng điều đó ám chỉ rằng tên kia có tòng phạm!” Watson kêu lên, mặc xác sự lạc đề cố hữu của Holmes, “Không lý nào hắn lại có thể một mình dịch chuyển cái xác xuống tầng hầm mà chẳng hề gây chú ý! Nhân viên khách sạn sẽ – ”

“Nhân viên khách sạn sẽ dễ dàng bị mua chuộc. Căn cứ vào ‘danh tiếng’ của khách sạn, tôi không hề ngạc nhiên tẹo nào khi đối với bọn họ, việc phát hiện ra một thi thể trong phòng chỉ là chuyện cơm bữa.” 

Watson dõi theo cuộc săn lùng chi li chiếc tẩu thuốc của gã thám tử bạn mình, bằng cách là – trong trường hơp của Holmes – ngồi phịch xuống ghế bành, nhắm mắt lại và cố gắng sử dụng trí nhớ tuyệt luân nọ để suy đoán xem gã ta đã để quên nó ở đâu… 

“Holmes.”

“Chút nữa thôi, Watson.”

“Holmes à, tôi nghĩ là – “

“À, dĩ nhiên rồi, trên bệ lò sưởi!” 

Watson nôn nóng nhìn Holmes bật dậy, vừa mỉm cười vừa giật phắt chiếc tẩu ra khỏi nơi dừng chân tạm thời của nó. 

“Holmes, vì công lý, chúng ta phải bắt hết mấy tên chủ của cái khách sạn đó đi thôi! Mọi chuyện đã bắt đầu vượt quá tầm kiểm soát rồi!” 

“Tôi không nghĩ vậy. Bọn họ chẳng chút dính dáng gì đến cuộc điều tra đâu.” 

“Nhưng còn thuốc phiện thì sao, Holmes – ”

“Anh đang nói chuyện với tư cách của một bác sĩ chứ không phải một thám tử,” Holmes xen vào bằng một cú bật quẹt diêm, “Chuyện khách sạn thế nào là tùy vào Lestrade. Nhiệm vụ hàng đầu của tôi chính là Phu nhân Barringston – và bà ấy dĩ nhiên chẳng chút hứng thú với những thứ mà cái khách sạn đó bị tình nghi là đang buôn bán, dù cho chúng nó có ti tiện đến mức nào đi nữa.”

“Lạy Chúa lòng lành, Holmes – chẳng nhẽ anh không có chút lương tâm nào sao? Có thể rất nhiều người đã chết vì thuốc phiện trong cái khách sạn đó, và – ”

“Đó không phải là việc của tôi.”

Watson câm nín, cố gắng nuốt cục tức tổ bố của mình xuống vì biết rõ rằng có cãi nữa cũng vô ích thôi. Sherlock Holmes – tuy thông minh lỗi lạc đúng chuẩn thiên tài – nhưng cũng ương bướng lì lợm ngang ngửa con lừa. Không gì có thể lay chuyển được gã trong những vấn đề kiểu này, cũng như đừng hòng thuyết phục gã tin vào sự tồn tại của Chúa trời.

“Tốt thôi, Holmes. Cứ làm theo lời anh vậy.”

“Tuyệt vời,” Holmes đáp, sung sướng ve vẩy chiếc tẩu trong tay mình, “Xem nào, như tôi đã nói – tên nghi phạm của chúng ta vốn định thiêu hủy xác Huân tước. Hầu như chắc chắn là hắn cũng định thiêu hủy quần áo của ông ấy ở nơi khác, hòng giảm thiểu khả năng chúng sẽ bị phát hiện trong khách sạn.” 

“Thế nên hắn mới cởi đồ ông ấy.” 

“Có vẻ là vậy, phải.”

“Nếu hắn đang vội thì tại sao không xé toạc quần áo ông ấy luôn đi? Như thế sẽ nhanh hơn nhiều.” 

Holmes chớp chớp mắt, vẻ mặt hết sức khả nghi.

“Xé áo gi-lê à, Watson? Rồi để nút áo văng lung tung dưới sàn nhà? Cũng như tôi vẫn thường nói với anh về mối quan hệ của chúng ta – dù cho anh vẫn tiếp tục bỏ ngoài tai những lời khuyên của tôi…” 

“Vì thế, thay vào đó hắn chỉ mở nút ra thôi,” Watson vội vàng nói tiếp, những mong có thể thay đổi chủ đề vì mặt anh đã nóng dần lên, “Đúng vậy! Ừm… thế thì – tất cả những gì anh muốn chứng tỏ với tôi chỉ là anh có thể cởi đồ nhanh đến mức nào chứ gì? Anh nghĩ sao về việc thực nghiệm lên tử thi?”

“Tôi không thể chứng minh gì với anh bằng cái xác của Huân tước Barringston cả, bạn thân mến ạ. Người đàn ông này đã chết khá lâu rồi, và có thể tôi sẽ vặt đứt tay ông ta ngay khi vừa dấn thân vào nỗ lực đầy tham vọng của mình.”

“Tôi vẫn còn đôi chút nghi ngờ rằng việc này sẽ có thể hoàn tất trong vòng mười lăm giây.” 

“Thoạt tiên thì tôi cũng thế đấy, bạn hiền ạ. Nhưng kinh nghiệm cho thấy đừng bao giờ nên bác bỏ mọi khả năng có thể, nhất là khi trực giác nhạy bén đã nói cho ta biết hoàn toàn chính xác những gì mà ta muốn biết.” 

Vẻ kiêu ngạo lồ lộ trên gương mặt của Sherlock Holmes, giống như vô số lần trước mà Watson đã có hân hạnh được chứng kiến. Chuyện này, suy cho cùng, là tín hiệu đáng mừng, vì nó cho thấy rằng Holmes nắm bắt tình huống rất tốt – nhờ vậy cho nên hai người bọn họ mới còn sống đến ngày nay – tuy nhiên, sau chừng hai năm chung sống, điều đó đã dẫn đến một ít tác dụng phụ không cách chi phủ nhận, khiến Watson bực mình khôn xiết.

“Lestrade cũng sẽ không tin, Holmes à.”

“Tôi những tưởng anh thông minh hơn ngài Thanh tra của chúng ta được tí xíu – nhưng lại một lần nữa, chính anh là người đã so sánh mình với ông ta, chứ không phải tôi, bác sĩ ạ.” 

“Đây đâu phải là so sánh này nọ, mà là vì tính thực tiễn của vấn đề! Chúng ta chưa thể bắt giam hắn một khi Lestrade chưa đồng ý hoàn toàn với anh.”

“Tôi nghĩ anh nói đúng,” Holmes thừa nhận, bập bập ống điếu đầy vẻ suy tư, “Hừm…” 

“Và Holmes à, anh đừng quên rằng tên nghi phạm của chúng ta còn phải cởi cả quần lẫn giày của nạn nhân ra nữa. Đặc biệt phiền toái chính là mấy thứ dây nhợ trên đôi giày đấy.”

“Phiền toái, đúng là vậy – nhưng không gì là không thể, bạn già ạ.” 

“Anh vẫn đang tìm cách đảm bảo với tôi rằng điều đó là có thể, nhưng anh vẫn chưa thể chứng thực được tính khả thi của nó, Holmes à! Tôi những tưởng anh, hơn ai hết, luôn căm ghét việc chấp nhận những suy đoán đơn thuần trong mỗi vụ án kia mà?” 

“Anh muốn tôi chứng minh với anh?” 

“Dĩ nhiên.”

“Anh sẽ không trách cứ tôi, Watson, vì hậu quả của công cuộc chứng minh này, dù cho nó có là gì đi chăng nữa?” 

“Không, Holmes à, tôi sẽ không làm vậy.” 

“Tuyệt vời!” Holmes một lần nữa bật dậy từ chiếc ghế bành của mình, răng nhấn nhá chiếc cần tẩu và hai mắt lóe sáng, “Tuyệt vời khủng khiếp! Lại đây nào Watson, để tôi chỉ cho anh xem phương thức hành động của hắn…” 

Đang hớn hở vâng lời mà bước đến, bỗng nhiên Watson bắt gặp những tia sáng nhấp nháy trong cặp mắt nâu sẫm hình quả hạnh của người đối diện. Anh khựng lại, với đôi chút sợ hãi. Đôi mắt xanh biếc hơi nheo lại, chăm chú cảnh giác ngắm gã bạn mình.

“Holmes, anh định làm gì vậy?”

“Chứng minh những phương thức hành động của tên nghi phạm, bạn hiền ạ, như anh đã yêu cầu.” 

Watson vô thức lùi lại một bước khi Holmes tiến lên một bước, “Bằng cách nào? Và ý anh là gì khi dùng hai từ ‘hậu quả’ thế hả?” 

Holmes cười phá lên, vươn tay mơn trớn đùa nghịch khẽ khàng trên vùng ngực áo của Watson. Chàng bác sĩ lo lắng cúi nhìn, rồi tiếp tục lùi lại. Hơi ấm từ bàn tay của gã thám tử khẽ khàng thấm qua hai lần vải mỏng khiến Watson – người đã biết rõ-rành-rành những tác hại mà Holmes có thể gây ra khi đang cao hứng – vội mở miệng nhắc nhở gã bạn mình rằng này là giữa thanh thiên bạch nhật với cả bà Hudson sắp lên đây rồi và chuyện này thì có liên quan quái gì đến vụ án kia chứ? 

Holmes nhoài người đến gần hơn. Watson nhìn chằm chằm người đối diện.

“Bác sĩ thân mến của tôi ơi, anh có đem theo cái đồng hồ quả quýt nào không?” Món đồ bé xinh trong câu hỏi ngay tức khắc chui ra khỏi túi áo gi-lê của Watson và xuất hiện trong tay Holmes, “Đừng bận tâm, nó đây rồi.”

Đôi mắt Watson mở lớn trong muộn màng, “Holmes – ”

“Mười lăm giây.” 

“Holmes!”

Nhưng những ngón tay khéo léo nhanh nhảu của gã thám tử đã kịp tung tăng trên khuôn ngực rắn rỏi của chàng bác sĩ, đã kịp gỡ bung hết nút chiếc gi-lê trước khi anh có bất kỳ cơ hội nào để giật mình phản ứng lại. Thế rồi sau đó, chúng lại tiếp tục di chuyển vào bên dưới chiếc sơ-mi của Watson, với một phương thức hầu như đã bội phản hoàn toàn để phơi bày sự háo hức của chủ nhân chúng. 

“Holmes!” Watson rít lên, cố gắng chụp lấy cái cổ tay xấu xa kia, “Anh đang làm gì vậy hả??”

“Mười giây.” 

Tiếp đến, một tay gã mò xuống mở khóa thắt lưng còn tay kia luồn lên lột phăng cả áo sơ-mi lẫn gi-lê ra chỉ bằng một động tác giản đơn. Watson chỉ còn cách đưa hai tay ôm ngang ngực để ngăn mớ vải vóc trượt khỏi vai mình. Holmes bật ra một tiếng cười âm trầm đầy khiêu khích, nhưng chẳng thèm phí công tiếp tục vật lộn để cởi áo anh bạn nữa, mà thay vào đó, để mặc hai tay mình lang thang ve vuốt càng lúc càng thấp xuống phía dưới. 

Và rồi khóa quần của Watson cũng chịu chung số phận. 

“Năm giây.” 

“Holmes, tôi yêu cầu anh dừng lại ngay lập tức – ”

“Ba.”

“Holmes, nghe tôi nói không?!”

“Một.”

“Sherlock Holmes!”

Holmes thở dài, mỉm cười đầy tiếc nuối khi hai tay gã đã lại lén lút chuồn khỏi nơi cư ngụ trước đó và đang nỗ lực kéo tuột quần tây của Watson khỏi hông anh, bất chấp sự chống cự không ngừng nghỉ của vị chủ nhân chiếc quần tây đang xấu hổ tột độ nọ, “Zéro. Chậc, ít ra thì tôi cũng đã cố hết sức mình, Watson ạ. Tôi tin chắc mình đã kịp giờ nếu anh đừng quá kịch liệt chống đối cuộc thí nghiệm khá là chính đáng của tôi như thế…” 

“Holmes,” Watson thở hổn hển, hai mắt sáng quắc đầy ắp sợ hãi kèm phẫn nộ vì sự kiện thiếu đứng đắn mới vừa xảy ra, “Anh vừa tìm cách lột trần tôi ngay giữa phòng khách!” 

“À, tại vì anh cứ khăng khăng đòi tôi làm vậy đấy chứ, Watson.”

“Anh vẫn còn dám ngụy biện kiểu đó nữa hay sao?!”

“Cực kỳ hợp tình hợp lý mà bồ tèo,” Holmes phá lên cười, tay vẫn mải mê vuốt ve dọc theo thắt lưng của Watson trong khi anh chàng bác sĩ tội nghiệp đang vội vàng ‘phá hủy’ toàn bộ ‘công trình’ trước đó của gã thám tử tệ hại, “Và nếu anh không thích để cho cuộc thực nghiệm quá ư cần kíp này diễn ra ngay tại đây, trong phòng khách, thì chúng ta vẫn có thể thử làm lại lần nữa trong phòng ngủ, nếu anh muốn…” 

“Holmes!”

“Thực chất anh thích làm trong phòng ngủ hơn chứ gì?”

“Tôi không hề thích thú gì cả!” Watson hất văng tay gã bạn mình, “Và ngưng cái trò này lại ngay! Anh đang khiến tôi sợ đấy!” 

“Sao vậy, Watson thân mến của tôi??” Holmes ngây thơ kêu lên, tay vẫn vô tư đậu lại trên thắt lưng của chàng bác sĩ, “Phu nhân Barringston sẽ nghĩ sao nếu biết được chính anh là người phải chịu trách nhiệm cho sự tắc trách trong việc bắt giữ kẻ đã giết hại chồng bà ấy, đơn giản chỉ vì anh đã chối từ dấn thân vào một cuộc thí nghiệm hoàn toàn vô hại nhưng cũng hoàn toàn mang tính quyết định? Làm sao trong tuần tới anh có thể đối diện với người phụ nữ đáng thương đó nữa? Bạn già ạ, đây vốn chẳng phải là cách hành xử chuẩn mực của một quý ông…” 

Watson nhíu mày, “Anh đang dọa tôi đấy à, Sherlock Holmes?”

“Vậy thì, anh sẽ cho phép tôi thực nghiệm lại một lần nữa nhé?”

“Không!”

“Thật đáng tiếc… Lẽ ra vụ án đã có thể khép lại vào đêm nay…” 

Holmes nhún nhún vai, quay đi với một tiếng thở dài hơi bị cường điệu. Chiếc bàn thấp kề bên lò sưởi kêu cọt kẹt khi gã thám tử đặt mông ngồi lên mặt nó, và không hề hất văng tất tần tật những thứ trên bàn xuống đất thành một đống hỗn độn như thói quen thường nhật của gã. Watson lặng lẽ ngắm gã bạn mình, nỗi thất vọng càng lúc càng dâng trào khi anh thấy gã lại đánh diêm châm lửa lần nữa, một cách hoàn toàn thờ ơ lãnh đạm. Cái tẩu thuốc chết tiệt. Không, cái tẩu không có tội - Sherlock Holmes chết tiệt! Sherlock Holmes chết tiệt và cái khả năng thần kỳ đáng căm tức của gã trong việc lợi dụng tính cách của bác sĩ John Watson để bắt anh làm gì tùy thích… 

Những lời lầm bầm miễn cưỡng rốt cuộc cũng thoát ra khỏi cửa miệng Watson, “Chắc chắn đây là khía cạnh mang tính quyết định trong vụ án đấy chứ, Holmes?”

“Tôi đảm bảo với anh rằng nó chính là mấu chốt của vấn đề.” 

“Làm sao anh có thể chứng minh rằng hắn đã – thực sự – cởi đồ của Huân tước Barringston bằng cách – ”

“Chuyện đó anh cứ để tôi lo, bạn già ạ,” Rồi Holmes ngừng lại, như thể gã vừa chợt nhớ ra một vài sự kiện rất không hay ho nào đó, “Tuy nhiên, bằng chứng này nọ cũng chả còn cần thiết mấy, vì anh đâu cho phép tôi hoàn tất cuộc thực nghiệm ngay bây giờ. Với tôi thì cũng chẳng có vấn đề gì, bởi vì, bạn thân mến ạ, anh sẽ là người giải trình thất bại của chúng ta trong việc phá án với Phu nhân Barringston.”

“Chắc chắn chúng ta sẽ phá được án – ”

“Không thể nào đâu, bạn hiền ạ.” 

“Holmes, sao tôi cứ có cảm giác là anh đang lợi dụng tôi thế hả?“ 

Holmes mở lớn đôi mắt nâu sẫm rất mực nai tơ, “Tôi chẳng hiểu anh đang nói gì cả…” 

Watson cau có quắc mắt ngắm sàn nhà trong vòng dăm ba phút. Cái cảm giác vừa vặn ôm khít thân thể của chiếc gi-lê, cái cảm giác yên tâm sít sao quanh hông do chiếc thắt lưng mang lại… chúng nó, đối với bác sĩ John Watson, thể hiện địa vị xã hội một cách nhã nhặn, nghiêm trang và trí thức, như một kiểu tuyên ngôn về sự đúng mực và đứng đắn. Ấy thế mà Sherlock Holmes lại định cướp đoạt tất tần tật những thứ kể trên, rồi thay vào bằng vài ba mảnh vụn của riêng gã ta. Watson đã cho phép gã, trong một chừng mực nào đó, cởi bỏ hết thảy trang phục của anh vào ban đêm, bởi vì khi ấy trời tối om và rõ ràng không một ai nhìn thấy anh và Watson có thể giả vờ rằng sự hiện diện của họ chẳng thành vấn đề. Nhưng giữa ban ngày ban mặt? Với ánh ban mai chói chang, với sự soi mói của nhân gian, với sự thiếu thốn bóng râm để lương tâm của anh có thể ẩn náu? Ấy chính là một kiểu cử chỉ phóng đãng kinh khủng của một màn nổi loạn rành rành chống lại sự đúng mực trong lề thói cư xử. Nó thật lạ lẫm. Nó thật thiếu an toàn ghê gớm. Nó thật sai lầm. Watson biết rõ bản thân không thể nào quay lưng lại với những gì anh cho là đúng, dù anh có ngủ với Sherlock Holmes hay không. Nhưng trước khi anh có thể đưa ra quyết định rằng bây giờ nên làm gì thì thích hợp, Holmes đã nâng cằm anh lên và nhìn thật sâu vào mắt anh. 

“Bạn thân mến ạ, tôi thành thật xin lỗi nếu có hơi khiếm nhã, nhưng anh cần phải ngưng nhặng xị vì mỗi một thứ đúng-sai nhỏ nhặt ngay đi. Anh sẽ kiệt sức mất thôi.” 

“Chính anh mới là người luôn khiến tôi kiệt sức thì có!” 

“Chậc, tôi chưa từng bảo rằng dây dưa với tôi là điều dễ dàng, chiến hữu ạ…” Nói đoạn Holmes liền chồm về phía trước, dịu dàng hôn lên môi Watson, “Tôi cố chấp thật, nhưng chỉ mình anh mới có thể chịu nổi tôi, chẳng phải sao? Coi nào, đừng có mặt sưng mày sỉa như thế nữa…” Gã thám tử vội vàng thêm vào khi thấy Watson đã lại bắt đầu trừng mắt với mình, “…không thì căn phòng này sẽ trở nên quá nhỏ cho cả hai chúng ta, anh biết đấy…” 

“Chúng vốn đã quá nhỏ, bởi vì anh!” 

Những tia sáng nhấp nháy đã lại hiển hiện trong đôi mắt Holmes khi gã nhếch cười tinh quái, “Quan điểm của chúng ta khác nhau ở chỗ đó, bạn già ạ. Nhưng cũng chẳng hề gì. Ở nơi này, chả có ai lên án anh đâu, cứ thoải mái đi. Thậm chí anh còn có hẳn cái hân hạnh được quyền ngăn ngừa hết thảy mớ lên án đó, nếu như ý chí của anh đủ kiên định.” 

Watson khịt khịt mũi, “Chả trách anh không có tí tẹo lương tâm nào cả, Holmes ạ.”

“Tôi là một con người rất thực tế. Chuyện cổ tích về thiên đường hay địa ngục hay sự cứu chuộc gì gì đó chẳng chút ích lợi gì với tôi, cũng như phương pháp làm bánh mì hay lý thuyết về thiên văn học chẳng mang lại lợi ích gì cho anh, thế thôi.” 

Watson thở dài và cố gắng THỬ LẠI LẦN NỮA, dù anh nhận ra – trong sự lo lắng đã lại dâng lên cao độ – rằng quyết tâm của mình đang dần dần thu hẹp lại, tỷ lệ thuận với khoảng cách từ miệng anh đến miệng Holmes.

“Tôi nói rồi, Holmes à, này là giữa thanh thiên bạch nhật. Thoải mái hay không cũng thế thôi, chúng ta không thể làm những gì anh đang nghĩ trong đầu ngay bây giờ được đâu. Tối nay, có thể. Nhưng bây giờ, tuyệt đối không thể.” 

“Nhưng hiện tại tôi có nghĩ đến chuyện gì đâu, ngoại trừ việc mong mỏi phá án? Nếu như có bất kỳ ý nghĩ thiếu đứng đắn nào về vấn đề này, thì cũng chỉ là đơn phương xuất phát từ phía anh, bác sĩ ạ. Mối quan ngại của tôi trong cuộc thí nghiệm này thuần túy là vì tri thức.”

“Vì tri thức, ờ phải…” 

“Tôi cam đoan với anh, bác sĩ thân mến ạ, chính là vì tri thức.” 

Watson đờ người khi những ngón tay táy máy của Holmes đã lại mò về yên vị trên hàng nút áo gi-lê của anh, nhưng lần này anh chẳng buồn phản đối thêm nữa. Anh cũng chẳng thèm chống cự khi gã bắt đầu hôn lên môi anh, rồi đến quai hàm. Rồi đến cổ. Rồi chậm rãi trượt xuống xương quai xanh. Rồi lại ngược lên môi anh, và Watson quyết định đầu hàng toàn tập, bởi anh thừa biết mình sẽ luôn bị cuốn vào những tình huống kiểu này với Sherlock Holmes, cái kẻ hễ muốn thứ gì (‘thứ gì’ ở đây nghĩa là BAO GỒMluôn cả bác sĩ John Watson) thì phải được thứ ấy, hay nói cách khác, đừng hòng cản trở hay làm gã sao nhãng một khi đại công chưa cáo thành. Holmes ấy mà, chẳng chút bận tâm đến việc thế quái nào gọi là thích hợp hay không, khi thản nhiên lột đồ một người đàn ông ngay giữa phòng khách với cửa sổ mở toang và cửa chính không khóa. Thậm chí, Watson dám cá rằng nếu Thanh tra Lestrade có bất thình lình xuất hiện đi chăng nữa thì Holmes cũng chỉ đơn giản sẽ vẫy vẫy tay xua ông ta ra khỏi phòng và hân hoan tiếp tục những gì đang dang dở.

(Nhân tiện đây, nghĩa là tiếp tục cởi khóa thắt lưng của Watson. Một lần nữa.)

Watson thở dài, bất chợt nhận ra hình như cái sự thiếu đứng đắn của Holmes rất dễ dàng lây lan. Dẫu vậy, mọi suy nghĩ của anh bỗng trở nên khó khăn khi Holmes vẫn đang bận rộn vẽ nên một đường dài nóng rẫy dọc cổ anh xuôi xuống xương quai xanh bằng đầu lưỡi, và chỉ khựng lại đôi chút khi lướt ngang hõm vai anh. Không, không phải là khó khăn, mà là không thể nào suy nghĩ nữa. Không thể nào, tuyệt đối và dứt khoát là không thể nào suy nghĩ nữa, bởi vì Holmes biết rất rõ đâu là điểm nhạy cảm ngọt ngào bên dưới vành tai anh và chính xác hơi thở của anh sẽ trở nên gấp gáp thế nào và –

Anh sẽ thử suy nghĩ về vấn đề này, sau đó. Thậm chí, có lẽ anh sẽ thử trừng phạt Holmes vì rất nhiều thứ, sau đó.

Nhưng có lẽ, chỉ lần này thôi, anh sẽ để cho Holmes tước đoạt những gì thuộc về mình nhiều hơn một chút, bởi vì nếu John Watson chỉ có thể hiểu rõ một điều, thì điều đó chính là anh sẽ tin tưởng vào cái kẻ tên Sherlock Holmes này, (gần như) bất kể hậu quả.

“Anh biết không…” Watson lên tiếng, hầu như đã đứt hơi, “Anh nói đúng, tôi thật thiếu khôn ngoan khi đặt linh hồn mình vào tay của một kẻ chẳng thèm tin vào sự tồn tại của địa ngục…” 

Holmes đáp lại bằng một nụ cười đáng yêu đến mức khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẵn sàng nguôi giận, bởi gã biết rõ những lời anh nói nhằm ám chỉ điều gì. 

“Nhưng mà, vì một số lý do,” Watson nhận thấy mình đang khẽ khàng nói tiếp, “Bây giờ thì tôi đã hiểu, rằng tôi cóc thèm quan tâm…” 

Gã thám tử phá lên cười vui vẻ và ngả vào lòng anh. Và hôn anh ngấu nghiến.

“Vậy đó, quindecim secundus,” Sherlock Holmes nói. 









Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét